Câu thơ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu gần 2 năm nay rồi.
Lần đầu tiên nó luẩn quẩn trong đầu là lúc thăm ông bác đang nằm trên gường bệnh. Cả cuộc đời oanh liệt, từ việc đi theo chiến dịch Điện Biên Phủ viết những truyện ngắn đọc cười khanh khách, rồi suốt hai cuộc chiến tranh viết những cuốn tiểu thuyết nổi danh một thời, rồi những cuốn hồi kí theo chân Tướng Giáp… mà cuối cùng nằm trên gường bệnh, nhỏ bé, con cái dỗ dành uống từng thìa sữa một, nhưng vẫn trăn trở với những chuyện đại sự kiểu như thằng này phá Đảng thằng kia phủ nhận lịch sử, tôi đang tổng kết hai cuộc chiến tranh theo nhận định của mình… Rồi cuối cùng ra đi khi những dự định vẫn còn dang dở.
Từ đấy trong đầu cứ luẩn quẩn chuyện sao cứ phải bon chen, sao cứ phải tranh đấu kèn cựa nhau làm gì để đến lúc nằm trên gường bệnh vẫn chưa được thanh thản.Đành rằng có lý tưởng, cái mà mình đang thiếu. Đành rằng có một hướng đi suốt cả cuộc đời, cái mà mình đang không có, đành rằng có văn chương là niềm đam mê theo đuổi suốt cuộc đời, cái mà mình cũng không có nốt. Nhưng… để đến tận những giây phút cuối cùng vẫn đau vì những chuyện như thế thì đời thật buồn.
Từ đấy tự dưng thèm được lang thang tìm cho riêng mình một góc, một động hoa vàng mà ngủ say. Chính câu thơ đấy đã giúp mình đưa đến một quyết định bỏ việc ở cơ quan nhà nước. Nếu ai ở ngoài nhìn vào cũng nghĩ là ổn định là ngon lành. Nhưng ở đấy lại phải bon chen, lại cúi lưng khom gối, toàn những việc mình không làm được.
Giờ lại có ý muốn từ quan, mà làm chó gì có quan mà từ. Đơn giản là mệt mỏi khi cứ phải làm những việc mình không thích, cứ phải chạy theo người khác, cứ phải… đơn giản mình không được sống như mình muốn. Vẫn biết sẽ phải thế này, phải thế kia, không thế chắc mọi người sẽ bảo mình dở hơi… Mệt vì phải sống theo người khác, theo những định kiến xã hội.
Chiều đi cắt tóc. Mọi người bàn nhau chuyện cho con đi học đại học. Nhưng rồi tính đi, tính lại, bố buôn vàng cố cho con có mảnh bằng đại học rồi cũng chỉ làm thằng làm thuê, chả bằng ở nhà theo bố. Một cái vòng luẩn quẩn.
Sông này đây, chảy một dòng thôi.
Đời người cũng chỉ có một lần, sống theo ý mình thích hay sống theo ý người khác thích?
Theo kế hoạch thì mấy ngày nghỉ sẽ nghỉ, tức là ăn ngủ nghỉ, không đi ra khỏi Hà Nội cho nó lành vì nhìn thấy trước tất cả các điểm du lịch đều đông và các đường đi đều tắc và theo truyền thống thì nhà sẽ có giỗ vào ngày 1/5 nên rất trách nhiệm thông báo là sẽ ở nhà. Kế hoạch là thế. Còn lên hẳn chương trình ăn chơi mấy ngày nghỉ. Hẹn người này, gào người kia đến nhà tao ăn nhậu nhá. Vui hớn hở và rất hỉ hả.
Nhưng rồi đời không như là mơ. À không phải đời không như là mơ, mà là cái tính ham vui không chịu yên.
Đầu tiên là có bạn rủ đi Tây Nguyên không?
Ừ đi, tao cũng muốn lên Tây Nguyên đào ít Bauxit cho máu, mày check lịch đi. Nhưng biết thằng này nói cho vui, chứ độ ham vui nó kém mình, với lại vừa dính vào yêu đương nên trăm phần trăm là không đi. Y như rằng mấy hôm sau nó bảo thôi không đi nữa.
Rồi đến lượt bác Giật dây dụ dỗ, Đi Apachải đi.
Không em không đi, mệt lắm, mà mọi người chuẩn bị hết rồi. Em đi sao được nữa. Em không đi.
Đi đi vẫn còn một chỗ, vẫn mua được vé.
Không em không đi đâu. (Giọng lúc này đã bớt phần kiên quyết)
Ra khỏi văn phòng đi họp, bác Giật dây còn nhắn tin lại:
“Em gọi điện ngay cho chị Linh đặt vé máy bay, anh không ép, đi được thì nên thu xếp đi với mọi người. SĐT x”
Lưỡng lự, đi - không đi, đi - không đi. Khẩn trương hỏi anh Gúc thông tin. Anh Gúc trả lời:
Ảnh đẹp. Đường đất đỏ nhá, xe lội qua suối nhá, trời xanh nhá, mây trắng nhá, nắng vàng nhá, các cháu dân tộc mắt sáng như sao, và cuối cùng đỉnh Apachải hiện lung linh trong nắng cùng cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới.
Đường đi dễ. Đi ô tô đến tận chân cột mốc, các anh bộ đội biên phòng nhiệt tình dẫn đường lên đến tận cột mốc, đi bộ có 8km thôi à. Đi và về trong ngày luôn, không phải cơm vắt ngủ rừng mưa dầm gió bấc như Fansipan.
Lại còn về bằng máy bay.
Quá đơn giản hỉ. Tặc lưỡi, Ờ THÌ ĐI!
Alô chị Linh ạ, chị đặt hộ em vé máy bay về ạ. Không đặt được thì em đi bus chất lượng cao, chuyện nhỏ, em về trước mọi người, vì đằng nào Điện Biên em cũng đi rồi. Vé tầu lúc đi chắc chắn không đặt được đúng không ạ. Okie không sao luôn, em lại đi bus chất lượng cao đuổi theo mọi người.
Thế là thông tin được lan truyền, tin nhắn ầm ĩ sao lại bỏ anh em ở nhà để đi chơi, biết nhậu nhẹt ở đâu? Sao lại có người ham vui thế không biết. Vưn vưn và vưn vưn. May sao em Huyền bảo để em đặt vé tầu cho, nửa ngày sau vé tầu đã có trong tay, lại còn ghế mềm điều hòa chỉ mỗi cái đi sau cả đoàn 2 tiếng. Quá tốt, còn đòi hỏi gì hơn? Vấn đề là về nhà thông báo với phụ huynh - nan giải nhất.
Vừa thông báo xong đã bị phụ huynh gầm gừ bài ca muôn thủa: Mày có tí tiền là tung tẩy đi chơi. Từ tháng sau mày phải để ra x đồng đưa tao, tao cũng chỉ giữ cho mày thôi chứ tao cần gì tiền của mày…
Hè cụ không cần thì con chả đưa. Tiêu cho sướng.
Mày đi đâu? Apachải? Chỗ khỉ ho cò gáy đấy, Lai Châu Phong Thổ rừng thiêng nước độc, bác mày ngày xưa lên đấy dậy học rồi ốm lăn ốm lóc mãi mới về được…
Ôi giời bây giờ đường xá dễ đi rồi. Không sao đâu.
Chơi, suốt ngày nhậu nhẹt rồi đi chơi….
Yêu cầu cụ xì tốp nhá, bài tiếp theo không tua lại, con không nghe nhá…
Thế là xong thủ tục thông báo đã xong, sắp balo lên đường. Trước lúc lên đường ông cháu lại gọi điện: Chú đi Apachải làm gì, đi Hà Giang với cháu. Hà Giang đẹp lắm, Apachải không có gì đâu. Kế hoạch bọn cháu thế này…. thế này…
Okie thanh kiu vinamiu, chú mua vé rồi. Đi Apachải hay lắm, chú hỏi anh Gúc rồi mà. Đi vui vẻ.
Thế là bắt đầu hành trình “Đời đang tử tế em thành dở hơi”.
Đường đi thì cũng có gì đáng bàn lắm, đi mất 2 ngày hai đêm (tất nhiên là có 1 đêm ngủ ở Mường Nhé) mới vào được đến chân núi, đồn 317 bộ đội biên phòng. Nhưng vừa đi vừa tự hỏi, tại sao lại đi đường xa như thế làm gì nhỉ, trong khi đi từ Điện Biên vào mất có 1 ngày?
Nhưng mà đôi khi vô danh thế này mới thấy thoải mái, chứ như bên kia giờ không dám viết những gì quá riêng tư. Mà dở hơi nhỉ, riêng tư thì cất mẹ nó ở nhà, public lên rồi lại đòi riêng tư là sao?
Mà có khi lại phải lôi lại những thứ đã post bên 360 về đây nhỉ, thấy thiên hạ giờ bỏ 360 ra đi ầm ầm, có khi nó xóa sổ 360 thật.
Càng ngày càng hâm, tự dưng lại thích nghe ca trù.
Càng nghe càng thấy da diết đau đáu biệt ly.
Hoa đào day dứt nỗi thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi
Ngõ hạnh suối đào xa cách mãi
Ngàn năm thơ thẩn bóng giăng soi
Trần ai tri kỷ, luống ngậm ngùi đôi lứa sắp phân li
Cõi nhân tâm dan díu việc tơ tằm
Say cũng lụy, không say (thời) cũng (a) lụy
Nhĩ Hà (ơ) nước từ lưng trời trông ra bể rộng không vời được đâu
Ấy con thuyền ai kia chốn nước sâu thăm thẳm giữa trập trùng bao con sóng ngoài xa
Ngẩn ngơ, ngẩn ngơ một bóng thông già
Chơ vơ sườn núi mơ xa mây ngàn…
Đàn ai gẩy như mưa tuôn gió cuốn
Nợ ân tình càng thương càng đau
Yêu nhau, yêu mấy lúc càng tan nát
Cho nên tình tang ai ơi có biết đêm tàn
Ai ơi có biết đêm tàn?
Tình yêu càng nặng trái ngang càng nhiều
Dù tan nát quyết liều thân cỏ
Xin nhận về sóng gió muôn nơi
Lênh đênh góc bể cuối trời
Lênh đênh góc bể cuối trời
Tình như ngọn lửa ngoài khơi bão bùng
Ngày tận cùng gió rung khúc hát
Điệu càng đau như hạt mưa bay
Kìa dòng sông trôi lơ lửng chân mưa, i ì í a ới a hì ới a…
Thôi xin (í hì) xin chàng về bên núi mờ xa
Nhận em một lạy cho qua một đời
Đường khúc khuỷu chân trời rạng rỡ
Mùi yêu đương nặng nợ ấm êm
Thôi anh về đi chân cứng đá mềm (ì ì ì a)
Xin đừng nhìn chi (i) đau thắt lòng nhau
Xin đừng lưu luyến nát tan lòng nhau
Tình hãy hẹn trùng hoan trong gió
Xin hẹn tình trùng phúc trong mây (i ì í a, ới a ì ới a…)
Mấy hôm đi chơi hay ở nhà, lúc nào cũng cảm thấy cô đơn. Lúc nào lòng ta cũng trực vỡ òa ra muốn khóc vì ta đang nhớ một người.
Thèm được giang vòng tay ôm trọn một người.
Thèm được gục đầu vào ngực một người.
Và khóc, khóc cho thỏa những ấm ức, những kìm nén, những hờn giận, những nhớ nhung, những thèm khát…
Xa lắm rồi, xa quá rồi, không thể níu kéo được thêm nữa, không thể quay lại được nữa. Nhưng nhớ biết làm sao cho nó không quay lại.
Ta đang đi chênh vênh trên một sợi dây mỏng manh, giữa cái ta phải làm và cái ta muốn. Ngã xuống bên nào cũng không muốn, đi về bên nào cũng không xong.
Đường phố hôm nay mùa đông
Sao áo em mùa hạ?
Những sọc áo xanh cuộn sóng
Em mang trên ngực biển đầy
Biển những ngày hè đẹp lắm
Ngày nào tìm biển ta say
Nhưng mùa hạ đã ra đi
Chân trời xa không ngấn nắng
Sao em còn mang áo mỏng
Có còn mùa hạ nữa đâu
Sao em làm lòng ta đau
Nhớ ngọn lửa hè đã tắt
Chắc biển ngoài kia cũng xám
Lạnh co những sóng rộng dài
Ngực em cao làm tức ngực
Hãy chôn dưới lớp áo dầy
Đường phố hôm nay mùa đông
Hãy để mùa hè yên nghỉ.
Nhăng nhố à, nhăng nhố ơi
Nhăng nhố đi chơi với ta một ngày
Sương gió à, sương gió ơi
Sương gió đi chơi với ta một đời
Hôm nay ta buồn lắm đấy
Hôm nay ta cô đơn làm sao….
Viết lại blog này cho cái sự ảnh ọt sau khi bỏ bê nó đến 3 năm.
Code để tính tuổi lens Canon
Hầu hết đằng sau đuôi lens của bạn có mã số ví dụ như US1105.
Ký tự đầu tiên “U” tượng trưng cho nhà máy sản xuất. Canon có 3 nhà máy sản xuất lens.
U = Utsunomiya, Japan
F = Fukushima, Japan
O = Oita, Japan
Ký tự thứ hai “S” tượng trưng cho năm sản xuất. Canon bắt đầu với ký tự A là năm 1986, sau đó mỗi năm cứ lần lượt tăng lên. Nếu bạn sử dụng lens EF thì có lẽ chỉ cần quan tâm đến những năm sạu còn những năm trước đó thì hầu hết cho lens FD.
A = 1986, 1960
B = 1987, 1961
C = 1988, 1962
D = 1989, 1963
E = 1990, 1964
F = 1991, 1965
G = 1992, 1966
H = 1993, 1967
I = 1994, 1968
J = 1995, 1969
K = 1996, 1970
L = 1997, 1972
M = 1998, 1973
N = 1999, 1974
O = 2000, 1975
P = 2001, 1976
Q = 2002, 1977
R = 2003, 1978
S = 2004, 1979
T = 2005, 1980
U = 2006, 1981
V = 2007, 1982
W = 2008, 1983
X = 2009, 1984
Y = 2010, 1985
Z = 2011, 1986
Hai số tiếp theo “11″ tượng trưng cho tháng sản xuất , 11 tức là tháng 11.
Hai số cuối cùng là mã riêng của Canon không dùng để tính tuổi lens.
Ngoài ra các bác lưu ý là Date code chỉ cho biết tháng sản xuất nhưng còn thời gian tồn kho , vẫn chuyển cho đến khi bác mua có lẽ chênh nhau khá nhiều.
Date code của Canon được dập ở phần mặt sau của lens, phải tháo rear cap ra mới thấy.
“Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ”
(Đỗ Trung Quân, 1986)
Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua
Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay…
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa
Của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
Sẽ tới !
Từ cửa sổ nhà mình, nếu là năm 2004, thì sẽ nhìn thấy một cái cột đèn và một con đường nho nhỏ. Buổi tối, nhất là mùa đông, tớ hay đứng bên cửa sổ, nhìn xuống đường. Tuyết rơi, lấp lánh dưới ánh đèn cao áp vàng. Đường vắng tanh, thỉnh thoảng lắm mới có một vài người đi qua. Hàng cây bên kia đường trơ trụi lá. Lúc đấy tớ thấy cô đơn kinh khủng, tự hỏi thế giới có đến 6tỷ người, mà sao mình lại thấy cô đơn đến thế.
Từ cửa sổ nhà mình, nếu là bây giờ, thì vẫn nhìn ra một con đường vắng, nhưng to rộng, và vẫn một cây đèn cao áp vàng vàng, phía bên kia đường là một khu nhà đang xây dở dang, rồi thôi không xây nữa vì kiện tụng. Nhưng mà chẳng còn lúc nào để mà nghĩ đến sự cô đơn ở bên cửa sổ nữa. Mỗi ngày chỉ nhòm qua cửa sổ hai lần, buổi sáng trước lúc đi làm, thò tay qua cửa sổ đóng cửa vào cho khỏi bụi, buổi tối về thò tay qua cửa sổ mở ra cho thoáng để đi ngủ.
À, còn nếu trước đấy nữa, cửa sổ nhà tớ nhìn ra một con phố, ngày cũng như đêm, lúc nào cũng ồn ào. Nếu ai không quen thì sẽ không ngủ được vì một tí lại có cái xe máy chạy ào qua. Sáng sớm thì loa phường chĩa thẳng vào cửa sổ. Cửa sổ nhà tớ nhìn sang một cái cột điện, sau cột điện một cửa sổ nhà khác. Đêm đêm tớ ngồi bên bàn học (Hihi ngày xưa học chăm lắm, 1-2h sáng vẫn chong đèn thức) quầng sáng đèn của tớ tỏa cả sang bên nhà đối diện. Bà hàng xóm cứ sang tấm tắc khen, cái thằng này học hành chăm thế, thức suốt đêm. Từ cửa sổ nhìn được mỗi một khoảng trời con con, nhưng kỳ lạ là có một vì sao rất sáng, sáng nhất so với các vì sao khác. Nhiều khi lãng mạn nổi lên, tớ gọi đấy là vì sao của mình. Mà cái ngày xưa đấy, lãng mạn nhiều lắm ;D. Ngày xưa còn hát: Cửa sổ hai nhà cuối phố…
Hôm qua đồng chí Phạm Quang Nghị phát biểu hoành tráng thế này.
“Không để tiếng oan, cứ làm việc với Hà Nội là tiêu cực”
Còn hôm nay mình hí húi mang sang sở XDHN một cái phong bì 3triệu VNĐ, dấm dúi đưa cho phòng Thẩm định hồ sơ: “Bên cháu có công văn giải trình về những vấn đề sở yêu cầu lần trước”.
Mịa, công văn chả có chữ nào, àh có chữ và in hình ông Hồ.
Đấy là mới đưa cho bạn trực tiếp thụ lý hồ sơ, còn bạn trưởng phòng chưa thấy có phong bì, đang hằn học, chưa cần liếc qua cái hồ sơ đã gầm gừ thế nọ thế kia. Sẽ còn phải có một cái phong bì 2triệu VNĐ nữa đưa cho bạn trưởng phòng này. Ngoài việc các bạn ấy bán lương tâm thì các bạn ấy chối bỏ trách nhiệm 100%. Các bạn ấy ngồi đấy chỉ có mỗi chức năng bán vài cái văn bản và thu phong bì.
Chán nhỉ, tuy mình không muốn thỏa hiệp tí nào với cái việc đưa phong bì, nhưng vẫn phải đưa.
Tuy mình không thích giải quyết công việc bằng phong bì nhưng vẫn phải làm.
Dạo này mọi người thi nhau lập blog trong Yahoo360, mỗi ngày có vài cái thư mời add blog. Hóa ra mình thuộc đội ngũ tiên phong làm blog, giờ chán rồi thì thiên hạ mới bắt đầu làm. Nhưng mà không thích Yahoo360 lắm vì nó làm mất tính anonymous đi. Như thế làm cho người viết blog cảm thấy ngại.
Blog của mình dạo này được bạn Google ưu ái đặc biệt, có ngày có đến 30 link đến từ bạn ấy.