Mình sở hữu một cái tên chẳng giống ai, bao nhiêu năm, mãi đến lúc đi làm mới gặp một thằng cùng họ Trương mà không phải họ hàng gì cả. Hồi đi học, bọn bạn toàn trêu mình là một thằng Tầu khựa, cháu bao nhiêu đời của Trương Phi, lúc đầu còn tức, sau thì cười hề hề. Về nhà hỏi lại các cụ, thì các cụ bảo đời trước thì không biết, chứ đến mày là thằng Việt Nam thuần chủng rồi. Mà không những thế lại còn mất gốc nữa, từ bé đến giờ chưa bao biết đến cái chùm khế ngọt của mình tròn méo ra sao…
Hồi còn đi học mình bao nhiêu lần dở khóc dở cười với cái tên, nhất là những lần đi thi, mỗi lần đọc số báo danh là một kiểu tên. Lần hãi hùng nhất là bà hiệu phó hứng chí đọc thành Dương Tử Tân làm cả lớp cười ồ hết cả lên. Mà cái tên mình, đến nhiều đứa chơi với mình bao lâu vẫn đọc Tư thành Tử, tệ thế. Các cụ nhà mình giải thích, Tư tức là người họ Trương, nhánh thứ tư. Còn Tấn, các cụ chẳng giải thích, nhưng mà mình đoán, các cụ đặt tên theo sách Tầu… Chả hiểu các cụ nghĩ thế nào mà lấy tên ba nước thời Chiến quốc, đánh nhau chí chóe làm tên cả nhà. Thảm nào cả ba ông con chả bao giờ ngồi được với nhau một lần, mình với bố cứ ngồi một lúc là có chuyện, không to thì bé… Cho nên từ bé đến giờ cứ không có việc gì cần là mình té khẩn trương.
Internet làm thay đổi cả thế giới, câu này cũ rích, nhưng đúng thật, ít nhất nó làm cho ai cũng có một vài cái nick name trong thế giới ảo, forum, chat chit… Mình hồi mới lang thang vào net cũng có vài cái nick name, nhưng giờ thì có thương hiệu nổi tiếng nhất là Malchik rồi, các thương hiệu khác không được quảng bá, nên chết dần chết mòn hết… Chuyện tại sao lại lấy tên Malchik cũng tình cờ như… tên cái tượng Osca í hehehe. Một lần mình đứng dưới cầu thang chờ đứa bạn. Có một thằng bé con chạy vụt qua, ra đến đường nó nói với lên với cửa sổ, chả biết nói với ai:
- Ở dưới này chẳng có đứa con gái nào chờ mày cả, chỉ có mỗi một thằng nhóc (malchik) thôi, có phải nó chờ mày không?
Nghe nó nói xong làm mình phì cười, từ мальчик trong tiếng Nga chỉ những thằng bé khoảng 10 tuổi, thế mà thằng nhóc đấy lại gọi mình thế… Loanh quanh thế nào rồi mình khai luôn cái nick này vào TTVN… Hồi hè về nhà, lang thang thỉnh thoảng được nghe người khác gọi mình mà tưởng gọi ai…
Bọn trẻ con bây giờ ngoài tên thật ra, bố mẹ chúng nó bao giờ cũng đặt cho một cái tên gọi ở nhà Tít, Tồ, Bi… chứ bọn bạn mình ngày xưa chẳng đứa nào có, mà có thì hình như lớn lên, những cái tên đấy tự mất đi thì phải. Riêng mình thì cái tên đấy vẫn được réo rắt suốt ngày, đến nhà họ hàng chẳng ai gọi mình bằng Tấn cả. Cô, dì, chú, bác, anh chị em họ may ra còn nhớ đến tên thật, chứ còn bọn cháu chắt chắc chắn chả đứa nào biết tên thật của mình là gì… Cứ thằng Bia, anh Bia, chú Bia, cậu Bia, bác Bia réo rắt mà gọi… Chắc vài năm nữa sẽ được gọi mình là bố Bia, rồi đến ông Bia, rồi lụ khụ thêm tí nữa, chúng nó réo mình là cụ Bia… hehehe.

Đọc bài này mới biết đích danh của bác đấy chứ
Comment by Trang — March 25, 2005 @ 7:51 pm