Lâu lắm, phải khoảng gần 1 năm, hôm nay mới lang thang vào khu người Việt (gọi tắt là các ốp cộng). Mà cũng chưa hẳn là ốp cộng 100% mà chỉ là khu ngoại giao đoàn, tiêu chuẩn của các sứ quán. Các bác sứ quán lấy cả loạt rồi đem cho người Việt thuê lại… Cả một tòa nhà ngoại giao đoàn chặt ắp người Việt, ra vào, đi lại nườm nượp. Buổi chiều mùi xào nấu thức ăn khắp các tầng, tiếng gọi nhau í éo như một khu tập thể ở Việt Nam.
Nhưng để được vào các khu này phải là người hoặc có nhiều tiền, hoặc có quen biết với các bác sứ quán mới được vào, còn thì phải vào ở các ốp cộng thực sự. Một ốp cộng thực sự là một khu kí túc xá của công nhân, hoặc sinh viên được một ông chủ người Việt nào đấy thuê lại. Khu điển hình nhất, tồn tại lâu năm nhất là Salut-2. Nằm trong tổng thể Salut-2,3,5 của cái gọi là trung tâm thương mại Bến Thành. Ngày xưa, nghe kể từng là một trung tâm buôn bán sầm uất nhất ở Moscow. Giờ thì Salut-5 bị sập tiệm, Salut-3 đang ngắc ngoải, chỉ còn mỗi Salut-2 biến thành nơi ở của hàng mấy nghìn người Việt. Cả tòa nhà 7 tầng, mỗi tầng khoảng 40-50 phòng, chật cứng toàn người Việt, ở đây là chỗ của những người Việt ít tiền, hoặc của những người có tiền, nhưng thích sống quần tụ cho …vui.
Trong một khu KTX như thế có đầy đủ các dịch vụ phục vụ người Việt, từ hàng hóa đồ ăn Việt Nam, đến nhà hàng ăn uống, karaoke, cắt tóc gội đầu, may mặc… đến các nhu cầu giải trí thư giãn chỉ dành riêng cho anh em (Chị em ở đây không cần các trung tâm như thế, nếu có nhu cầu anh em nào cũng có thể sẵn sàng đáp ứng hehehe).
Mỗi một phòng trong ốp cộng khoảng 3*4=12 m vuông, giá khoảng 250-350 USD/tháng. Nhà nào nhiều tiền thì cả nhà 2 vợ chồng, 1 con ở một phòng. Còn ít tiền thì ở chung. Thường thì 4-5 người một phòng. Còn ít tiền nữa thì… một phòng 12 m vuông, chiều dài 4 m chia đôi, bên trong ngăn thành 2 lượt gường tầng, tầng 1 cách mặt đất 0,8m, đồ đạc nhét hết xuống gầm, tầng 2 cách tầng 1 khoảng 1m. Hai tầng gường đấy lại chia theo chiều ngang 3m làm đôi, cách nhau bằng một cái rido. Thế là có 4 ô trống, mỗi một ô là một tổ uyên ương dành cho 1 cặp (không biết là vợ chồng hay không, vì đôi khi nghe mọi người kể, vào đấy tìm người, cứ vài hôm lại thấy chúng nó chuyển phòng, vài hôm lại thấy chúng nó có người yêu khác giống… hàng quay vòng. Thậm chí, anh nào nhiều tiền, có 1-2 em vây quanh, 3 thì chưa thấy hehehe, hai em gọi nhau chị chị em em thân thiết lắm.)
Hôm qua, đọc loanh quanh trên tờ Tuổi trẻ, thấy viết chuyện nghệ sỹ sống ở Mỹ, kể chuyện Minh Nhí thuê một cái nhà 800USD/tháng, mà mới chỉ được cái gara sửa lại. Nếu thế so với các Việt kiều ở Nga thì vẫn còn hạnh phúc chán. Nhắc đến từ Việt kiều, lại nhớ cái chương trình VTV-4 hôm qua được xem, toàn các chương trình kêu gọi từ thiện, xin xỏ đóng góp cứu trợ từ các Việt kiều… chán như con gián. Lại chuyện Việt kiều, ở đây thì thế, nhưng dành dụm gom góp vài năm về nhà bắt đầu vung tiền, rải khắp họ hàng làng xóm. Các Việt kiều, quanh năm đi lại lầm lũi, trốn công an, chạy trọc… nhưng khi đi về comple, ca-vát, giầy tây, đầu gôm bóng mượt. Họ hàng, làng xóm chỉ trỏ… ấy nó đi tây về có khác, nước hoa thơm lừng. Nhưng thực ra, status chả khác gì các chủ sạp hàng ngoài chợ Đồng xuân. Thế mà nghe nói ai đang buôn bán chợ Đồng xuân thì…
Lâu lâu, có một bài báo của một chú Tây, chắc quen biết với chú Việt Nam nào đấy, được dẫn vào ốp cộng. Thường thì các chú tây ít khi được vào ốp cộng, nếu không được dẫn vào hoặc không phải là lực lượng công an đặc biệt, công an thường thì đã có bảo kê cấm vào chỉ được loanh quanh ngoài đường thôi... Chú ấy kể những điều mắt thấy tai nghe… loanh quanh một hồi thì kể đến chuyện chú ấy được dẫn vào khu vui chơi giải trí dành cho anh em. Loanh quanh một hồi, khen gái Việt xinh, không hút thuốc… rồi chú kể chuyện giá cả, khen rẻ, rồi chú hồn nhiên kể chú qua đêm với 2 em một lúc. Đúng là bọn tây, hồn nhiên và không đạo đức giống các chú phóng sự điều tra Việt Nam… cứ đến đoạn gay cấn thì giả vờ giả vịt bảo tìm cách dúi 50 nghìn cho các cô rồi chạy. Chả biết chạy vào đâu. Hôm tết, ngồi nói chuyện với một nhà chuyên làm dịch vụ đạp người từ Việt Nam sang kể, các em cave này kiếm được nhiều tiền phết, em nào xinh xinh, một năm trừ tất cả các thể loại chi phí, còn gửi về nhà được cục rưỡi (15 nghìn USD).
Chú tây viết bài trên còn hồn nhiên phán một câu: Trong bảng chữ cái tiếng Việt không có chữ cái L, nên bọn Việt Nam thường khó khăn khi phát âm chữ L, và thường đọc thành chữ N. Rồi chú kể, bọn tây thường hay gọi bọn Việt Nam là: Хуйня в паНто (Đúng ra là: Хуйня в пальто) hehehe câu này bậy lắm, không dịch. Chú ấy nhấn mạnh chữ N như thế là ám chỉ các chú Việt Nam thường nhấn trọng âm lung tung và chữ L đọc thành chữ N.
Khá lâu rồi, bọn Talawas mỉa mai, sống trên đời, làm người Việt đã khổ, làm người Việt sống ở nước ngoài càng khổ, làm người Việt sống ở Nga thì cực khổ. Chả sai.
