March 12, 2005

HOÀI CỔ…

Filed under: TTT


Lúc nãy post cái này ở blog bác Fansipan;-)

Nào theo không khí when I was born. Đây là câu chuyện của tớ (tất nhiên được nghe kể lại).

Bố tớ là con trưởng, trên tớ là hai chị gái, khỏi phải nói ông bà nội trông chờ thằng cháu đích tôn thế nào . Cái hôm mẹ tớ đau đẻ, bố tớ dẫn hai bà chị và rồng rắn các cháu ra Bờ Hồ xem bắn pháo hoa (Quỗc khánh mà). Ở nhà chả còn ai. May mà nhà bác hàng xóm, có cô làm cùng xí nghiệp tận trong Hà Đông cho con gái ra xem bắn pháo hoa nhưng còn đang ngồi ở nhà. Thế là cô ấy chở mẹ tớ đến nhà hộ sinh Ngô Quyền bằng xe đạp.

Bố tớ về nhà nghe tin mẹ tớ đi đẻ, liền chui lên gác …đi ngủ. Sáng sớm chú tớ là người vào nhà hộ sinh đầu tiên, đọc tên trên bảng thông báo, rồi phóng ngay về nhà báo tin: Cả nhà dậy ăn mừng đi thôi, chị Q. đẻ con trai rồi… Bố tớ từ trên gác mới thò đầu xuống hỏi: Thật không???. (Hix tủi thân ghê gớm, đêm đấy chỉ có mỗi hai mẹ con tớ trong nhà hộ sinh).

Tớ quê nội ở Ninh Bình, nhưng ông nội sớm “thoát ly nông nghiệp” đi làm thư ký cho sở Cánh Kiến (tớ chả hiểu cái sở này là sở gì?) ở tận Phú Thọ. Rồi nẩy sinh tình yêu với bà nội tớ ở đấy. Sau hòa bình cô gì chú bác nhà tớ đi học rồi về hết HN làm việc nên ông bà tớ cũng xuống HN theo con cái. Thế nên tớ từ bé chả biết đến quê nội là gì. Quê ngoại thì ngay làng Hoàng Mai, dưới chợ Mơ một tí, nên bố mẹ chỉ cần sáng chủ nhật đèo đi, chiều lại đèo về nhà. Mới lại đích tôn, quý tử nên đố dời được bà nội ra nửa bước hehehe. Thế nên tớ không có mùa hè được về quê chơi, chăn trâu cắt cỏ, đuổi bướm hái hoa như các bác. Nhà ngay mặt phố nên tớ bị giam chặt trong nhà, không được ra đường sợ …ôtô chẹt (Bao nhiêu năm sống ở phố, nhưng tớ không có một đứa bạn nào cùng phố. Sau này lớn lên lại toàn đi học xa nên càng không có bạn gần nhà.)

Nói chung, hồi bé tớ toàn chơi một mình, và nghĩ ra đủ các trò nghịch ngầm. Trong khắp các xó xỉnh ở nhà, không góc nào tớ không chui vào. Đồ đạc trong nhà lúc mọi người sờ đến vỡ hỏng là chuyện bình thường. Trên cái sân thượng trồng đầy cây, không cây nào không bị tớ đem ra làm thí nghiệm ươm triết, rồi chán thì chặt phá. Bọn kiến nhà tớ luôn chết sặc dầu hỏa, với phấn vôi. Chuồn chuồn, cào cào, châu chấu, cánh cam lạc vào đám cây cối nhà tớ thì chỉ có sống dở chết dở… Ngày mưa thì nút chặt hết các lỗ thoát nước để tạnh mưa ra vầy. Nghịch thế, nhưng ỉ thế bà nội, nên rất ít khi bị bố mẹ tớ cho ăn đòn. Từ bé tớ đã nổi tiếng là nhõng nhẽo, và ương bướng. Ai động vào tớ là tớ có bài ăn vạ, khóc qua ngày qua buổi luôn. Nhịn cơm để khóc hehehe.

Còn chuyện chành chọe cãi nhau với các chị là chuyện cơm bữa và tớ là thằng vô địch cùn. Cãi nhau choành chọe đến tận lúc bà ấy đi lấy chồng luôn.
Bà ấy đến cuối bài cãi nhau bao giờ cũng là câu:
- Tao chưa thấy thằng nào … như mày.
- Ơ, chưa thấy thì bây giờ thấy. Hehehe thế là bà ấy tắt đài luôn.

3 Comments »

The URI to TrackBack this entry is: http://tanchik.blogsome.com/2005/03/12/hoai-co/trackback/

  1. hi..did u use apache running localhost and visit my website via nhap.blogspot.com? :P

    Comment by catennacio — March 13, 2005 @ 10:08 am

  2. Hi, I don’t know what does it mean “apache running localhost” - I’m stupid ;-) . True I read about you in blog Colour of life, hehe but now I hardly read text in English, especially text has many words like your blog ;-)
    Welcome to visit my blog.

    Comment by Malchik — March 13, 2005 @ 2:42 pm

  3. opss..sorry..could be wrong person hehe anyway welkome..

    Comment by catennacio — March 13, 2005 @ 5:14 pm

RSS feed for comments on this post.

Leave a comment

Line and paragraph breaks automatic, e-mail address never displayed, HTML allowed: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <code> <em> <i> <strike> <strong>