March 21, 2005

NHẠC NHẼO

Filed under: TTT

Mấy hôm nay tự dưng lại khoái nghe nhạc nhẽo, bật nhạc suốt từ sáng đến giờ, mà toàn nghe nhạc vàng mới máu hehehe. Thực ra từ trước đến nay, mình toàn thích nghe thứ nhạc chả biết gọi tên là thể loại gì, đại loại là giai điệu chậm chậm, giọng hát ngân nga luyến láy một tí, lời bài hát thì càng hay càng tốt… Thế cho nên nhạc tây cũng nghe một tí, nhạc ta cũng nghe một tí, nhưng không tập trung vào một thể loại, một ban nhạc nào cụ thể, cứ thấy bài gì hay hay thì nghe, mà đã nghe thì phải nghe đi nghe lại đến thuộc, đến chán thì thôi. Thành ra giờ thuộc được rất nhiều bài hát rất vớ vẩn mà có khi nghe hát thì mọi người mới nhớ đến…

Nhưng phải 5-6 năm gần đây không tiếp thu các thể loại nhạc mới, bài hát mới, đại loại là không theo kịp thời đại. Những bài hát mới toàn được cập nhật ở quán karaoke. Mà hình như gần đây không có bài nhạc tây nào hit đến mức cả mấy thế hệ nghe nhạc đều thích, kiểu như Power of love. I’ll always love you… mà thực sự giờ mình cũng không cập nhật được là thanh niên giờ nhạc tây nghe thể loại nhạc gì. Còn nhạc ta thì không thể hấp thụ nổi mấy bài kiểu kiểu “Dù em không cần anh nhưng anh vẫn cần em…” với cả “người yêu ơi có biết anh nhớ em nhiều lắm…” Nhưng mà bị phòng bên cạnh tra tấn suốt ngày nên cũng thành thuộc…

Quay lại chuyện nhạc vàng. Ngày xưa nghe nhạc vàng là điều gì đấy xấu xa lắm thì phải, phải đến những năm 90 mới nghe một cách thoải mái. Hồi đấy cứ vớ được băng gì là nghe, chả biết ca sĩ là ai, tên bài là gì. Mãi đến lúc biết đi hát karaoke mới biết tên bài hát. Năm 1988 vớ được băng Sơn ca 7 cũng chẳng biết Khánh Ly là ai, Trịnh Công Sơn là chú nhạc sỹ nào…

Thế rồi tự dưng từ sau năm 95 trở đi, mọi người đều dị ứng với nhạc vàng. Tại sao thế nhỉ?

Mấy hôm nay copy được một đống Thúy Nga Paris by night, lúc đầu chỉ định copy về để nghe thử vài bài xem tình hình ca nhạc hải ngoại thế nào. Lúc đầu thấy mấy cái tên Như Quỳnh, Mạnh Đình, Lâm Nhật Tiến… đã thấy chán chán. Nhưng nghe thử xong thấy phê ra phết, toàn bài đúng sở thích, buồn buồn, nhẹ nhàng, mà hòa âm của mấy băng Thúy Nga có vẻ hơn đứt các chú VN hòa âm. Giọng của mấy cô ca sĩ này cũng hơn đứt mấy cô ca sĩ VN giọng yếu xìu kiểu Hồ Ngọc Hà, Thanh Thảo… Lúc đầu nghĩ cái cô ca sĩ Như Quỳnh giọng chán phèo, tại ấn tượng ngày xưa ghét cái bài Người tình mùa đông đi đâu cũng phải nghe. Nhưng hóa ra giọng cũng hay phết, hát mấy bài nghe khá hay. Mà trong số ca sĩ này có mấy ca sĩ mới toanh Ngọc Hạ, Quang Lê mặt trẻ măng mà giọng khỏe, hát khá nuột. Nghe Ngọc Hạ hát Buồn tàn thu mà thấy còn có phần hơn Ánh Tuyết, tìm trên mạng mãi không thấy ngày xưa Thái Thanh hát thế nào. Còn chú Quang Lê cover lại những bài nhạc vàng những năm 70 nghe có bài còn hơn cả bản gốc do Duy Khánh, Tuấn Vũ hát ngày xưa.

Có khi hè về VN phải tìm đống Thúy Nga Paris by night cũ nghe lại.

Comments »

The URI to TrackBack this entry is: http://tanchik.blogsome.com/2005/03/21/nhac-nheo/trackback/

No comments yet.

RSS feed for comments on this post.

Leave a comment

Line and paragraph breaks automatic, e-mail address never displayed, HTML allowed: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <code> <em> <i> <strike> <strong>