Văn Cao
(Chinh Phụ Khúc )

Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng.
Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngày bước chân chàng,
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng.
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn,
Em thương nhớ chàng.
Người ơi, còn biết em nhớ mong
Tình xưa còn đó xa xôi lòng.
Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề.
Áo đan hết rồi.
Cố quên dáng người.
Chàng ngày nao tìm đến, còn nhớ đêm xưa
Kề má say xưa.
Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần.
Thôi tình em đấy, như mùa đang chết rơi theo lá vàng.
Nghe bước chân người sương gió,
Xa dần như tiếng thu đang tàn.
Ôi người gió sương em mơ thương ái bao lần.
Và chờ tin hồng đến,
Đem mùa thu chết.
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng.
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn,
Em thương nhớ chàng.
Người ơi, còn biết em nhớ mong
Tình xưa còn đó xa xôi lòng.
Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề.
Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng.
Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngày bước chân chàng,
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng.
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn,
Em thương nhớ chàng.
Người ơi, còn biết em nhớ mong
Tình xưa còn đó xa xôi lòng.
Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề.
Áo đan hết rồi.
Cố quên dáng người.
Chàng ngày nao tìm đến, còn nhớ đêm xưa
Kề má say xưa.
Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần.
Thôi tình em đấy, như mùa đang chết rơi theo lá vàng.
Mùa thu sinh nhật tuổi 16, mùa thu vĩnh biệt trần thế của văn tài Vũ Trọng Phụng, Văn Cao viết bài hát đầu tay Buồn tàn thu tràn đầy âm hưởng ca trù như để khóc Vũ Trọng Phụng:
“…Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng”.
Buồn tàn thu gợi cảm giác đường bay cứ xoay vòng trong gió cuối thu của chiếc lá vàng, rơi xuống đất gió lại lốc bay lên. Cái dùng dằng rất Á đông còn được Văn Cao sử dụng rất nhiều trong bút pháp sáng tạo. Đó là sự ảnh hưởng nghệ thuật diễn xướng tinh tế, sâu lắng của ca trù.

Ảnh đẹp thật. Bác Malchik chụp à?
Comment by Linh — March 23, 2005 @ 2:50 pm
Ảnh này tớ đi ăn trộm trên net. Tớ thích chụp ảnh nhưng tương đối lười…
Comment by Malchik — March 23, 2005 @ 4:30 pm
Hoá ra bài này là Văn Cao viết để vĩnh biệt nhà văn Vũ Trọng Phụng à?
Thỉnh thoảng đọc lại một số truyện ngắn của Vũ Trọng Phụng và Nguyễn Công Hoan thấy xã hội các cụ mô tả gần 1 thế kỷ trước so với bây giờ cũng không khác mấy nhỉ, cũng những vấn đề, cũng nhiều chuyện cười ra nước mắt. Có điều tớ rất muốn đọc các kí sự của Vũ Trọng Phụng (hình như ông được mệnh danh là ông vua phóng sự Bắc kỳ- hay là Tam Lang nhỉ? ) mà không tìm thấy được ở trên mạng.
Comment by Linh — March 24, 2005 @ 1:03 am
Bài này hồi xưa tớ còn được nghe Thái Thanh hát ở dactrung nhưng giờ mò lại ko thấy đâu cả, tìm khắp mạng chẳng còn chỗ nào có Thái Thanh hát Buồn tàn thu nữa, chán ghê
Comment by Hieu — March 24, 2005 @ 11:45 am
Uh, tớ nghe cái cô Ngọc Hạ này hát hơi bị được nên mới đi tìm lại nghe Thái Thanh, nhưng link die hết cả rồi. Mà ngày xưa nghe bản thu âm cũ chất lượng không tốt lắm. Mà mọi người toàn bình luận ai hát chữ ‘lướt” phiêu nhất. Tớ thấy chữ này nên lướt thật nhanh nghe còn hay hơn là như Ánh Tuyết lả lướt nghe chả ra gì cả… hehehe
Hôm ngồi tìm bài này tớ cũng mới biết là Văn Cao viết bài này để khóc Vũ Trọng Phụng. Bác Linh thử tìm trong link này xem có bài phóng sự nào của VTP không: http://www.giamy.com. Hình như những tuyển tập VTP đều không phân chia phóng sự và truyện bởi vì tớ thấy hai thể loại này VTP viết gần gần giống nhau. Chỉ thán phục cách xây dựng nhân vật của VTP, đặc trưng và ấn tượng. Tớ đọc Số đỏ từ bé, cóc hiểu hết, nhưng giờ vẫn nhớ các nhân vật tiêu biểu, kiểu như: cụ cố với câu “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi… Ơ thế xong rồi sao nữa”. Bà Phó Đoan cho xây cái sân quần (vợt), bị lão quản gia đem phơi mấy cái quần mà để cả cụ già 90 nhìn vẫn còn phải thấy thổn thức. Ông TYFN với tiệm quần áo Âu hóa, áo hững hờ, quần chờ một phút…
Comment by Malchik — March 25, 2005 @ 3:46 pm
Bác này viết hay quá chứ, lâu nay mình đọc mà chưa bỏ comment. Tiện đây xin cho ý kiến rằng bác cho cái font size to lên chút xíu giùm mình vì mình bị cận thị mà đọc font màu trắng trên background đen thì hơi khó chút. Có thể nào upsize được không bác?
Comment by Trang — March 25, 2005 @ 7:42 pm
Ơ, font size bạn Trang cứ giữ phím Ctrl rồi dùng chuột vặn tới vặn lui một cái, thế là nó thành to nhỏ mà. Tớ dùng font chuẩn rồi đấy, to hơn mấy cái trang web bình thường rồi mà.
Comment by Malchik — March 25, 2005 @ 7:52 pm
À, cám ơn bạn Trang khen tớ viết hay… phổng mũi ghê.
Comment by Malchik — March 25, 2005 @ 8:01 pm
Okay, được rồi. Cám ơn bác cho mình cái tip đó. Works like a charm.
Comment by Trang — March 25, 2005 @ 8:27 pm
Không có bác ạ. Nói chung là chịu, không tìm được phóng sự của Vũ Trọng Phụng hay Tam Lang ở trên mạng.
Comment by Linh — March 26, 2005 @ 9:01 pm
Thuyền tình tao ngộ
Đông Hòa
Ai như con thuyền vừa lướt đi
Về đâu miền sương gió biên thuỳ
Có hay bên đường người em gái
Dừng chân đứng nhìn sầu lên mi
Ôi , thoáng mơ rồi dừng bước chân
Đường vắng đêm mùa thu bang khuâng
Chợt nghe tâm tình như chan chứa
Nghe mùa thu đang rơi lá vàng
Lòng buồn vấn vương nhớ thương ai
Tình xưa u hoài theo tháng ngày
Niềm mong chờ sao người đi mãi
Để đời nhìn thu chết theo ngày
Năm tháng qua dần người gió sương
Bước nghìn trùng về mang tiếng thương
Cho người em gái từng thu đợi
Cho một cuộc tình đã lần buồn
Con thuyền năm xưa cặp bến rồi
Áo phong trần hành trang một thời
Bỏ lại sau lưng thời xa vắng
Mình lại tìm nhau tình thắm đời
dh
18.06.06
Comment by hiep — June 18, 2006 @ 8:40 am
Muôn kiếp tình si
Đông Hòa
Tháng ngày vẫn mãi đi xa
Đời đầy sương gió sơn trà bước qua
Bỗng nghe tâm sự chiều tà
Hỏi ai có nhớ đêm ngà bên nhau
Tâm tình ngày cũ đã trao
Mang trong tâm trí ngọt ngào biết bao
Bây giờ ngăn cách lệ trào
Tìm em đâu thấy dáng nào năm xưa
Em này ! Tình hết hay chưa
Sao anh nhớ mãi trăng thưa đêm buồn
Lại nghe hồn thoáng hư không
Nghe đâu phương ấy mộng bồng theo mây
Như vòng sợi nhớ xe dầy
Cho ngày năm cũ thêm đầy niềm thương
Tơ vương trót gửi đêm trường
Để rồi thức mãi hồn tương tư sầu
Bây giờ không biết em đâu
Lòng anh chan chứa trái sầu kết tinh
Bao năm ghém chặt bên mình
Tìm em không thấy nên tình sầu bi
Giờ đây một mình chân đi
Xa rồi muôn kiếp tình si nhớ người
dh
19.06.06
Comment by hiep — June 19, 2006 @ 11:34 am