April 28, 2005

HÁT

Filed under: TTT

Cuối tuần trước, bí thư chi bộ (híc một thằng hơn mình nhõn một tuổi) úp úp mở mở sang hỏi:
- Cậu công việc thế nào, có bận gì không?
- Tôi cũng bình thường, có chuyện gì không? (Trước giờ chả mấy khi nói chuyện)
- Ừ, mấy hôm nữa ĐSQ tổ chức 30 năm giải phóng Miền Nam, đơn vị đóng góp một tiết mục văn nghệ, cậu tham gia cho đông.
- Ừ, đi cho vui. Thế hát bài gì thế?
- Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân.
- Mịa, 30 năm rồi mà vẫn cùng chúng cháu hành quân à...

Tóm lại là chiều chủ nhật này được bầu làm một trong 3 "ca sĩ chính" trong tiết mục tốp ca, sẽ phải cầm mic hát to để cho bọn còn lại "lip-sync" theo :-) .

Ngày xưa có những bài hát hay thật, mấy hôm tập hát, cứ thấy rừng rực khí thế như sắp ...hành quân đến nơi.

Cũng đã có một thời, cứ nghĩ chỉ có người miền Bắc chiến thắng mới là những người yêu nước, chiến đấu vì Tổ quốc. Nhưng giờ nghĩ lại thấy đúng là tư tưởng cũng bị "nhồi sọ" quá nhiều. Lâu lâu đọc trên talawas thì phải: "Chủ nghĩa yêu nước thì khác nhau nhưng lòng yêu nước thì ai cũng có. . . Con người rất phức tạp, hoàn cảnh lịch sử càng phức tạp. Nếu chúng ta không đánh giá lòng yêu nước rạch ròi, chúng ta sẽ ngộ nhận, chúng ta sẽ độc quyền yêu nước."

"Độc quyền yêu nước" một khái niệm rất lạ.

Dạo này nhân 30 thống nhất đất nước (hay còn có tên gọi là "ngày quốc hận" hehehe), có rất nhiều bài viết tranh luận khác nhau. Có nhiều quan điểm, đọc không thể chấp nhận được, cộng với những thứ "nhồi sọ" sẵn có trong đầu, làm cho cả những quan điểm khách quan cũng bị mình "ghét" lây.

"Tình yêu nước ai cũng có..."

"Như quê hương mình thu nhỏ, để người viễn xứ mang cho vừa..."

"Ôi cố hương, xa xôi"

Quê Hương Thu Nhỏ
Nhạc sĩ: Nguyễn Đình Toàn
Ca sỹ: Khánh Ly

Rồi mai đây có khi em quay về nơi cũ
Mang trong tim mình những ước mơ đã nhoà xưa
Làm sao khi tóc ta thay màu lòng ta vẫn
Tìm lại được ra bao hình bóng đã phai mờ

Đêm có mây sầu đưa
Trăng giấu đi tuổi thơ
Ven con sông dài
Quê ta thiu ngủ
Đêm nào đó ta đứng trông xa ngọn đèn lu
Thắp trong sương mù dáng ai ngồi co ro
Như quê hương mình thu nhỏ
để người viễn xứ mang cho vừa

Ngày đau thương kia ta còn nhìn thấy mình
Trong tấm gương đầy nước mắt (í)
Trăm muôn lời than rồi khăn tang và tiếng thét
Với bao nhiêu đời dở dang

Người chờ người đi
Đã như nhang tàn
Người bỏ người thôi
Khác chi nợ nần
Đã trả xong
Rũ sạch trơn

Từ khi ta bước đi mới hay mình đã mất
Trông ra nơi nào cũng như quê hương lượn quanh
Một cơn gió lướt qua cũng nghe lòng tha thiết
Tưởng một mùi hương nơi vườn cũ bay theo mình

Và tiếng ai gọi ai
Vọng mãi trong hồn tôi
Ôi tiếng chuông chùa nào xa vói
Thèm miếng khoai ngày đói
Hỏi áo xưa mòn vai
Và từng đêm nghe gió lay
Khi nao ta về tới
Soi trong gương sầu ấy
Có còn ta nữa hay là ai

Ôi cố hương xa xôi …

April 23, 2005

FIREFOX

Filed under: TTT

Ơ, nhìn cái blog của mình bằng Firefox xấu ỉn. Nhưng trong này gõ tiếng Việt nhìn được luôn không như bọn IE. Mà mấy hôm nay suốt ngày quên password vào các thể loại forum với blog hehe. Yêu đương cho lắm vào... (Copyright Mr Hieu). Ngồi mãi mới nhớ ra nick với pass để vào admin.

Ơ dùng cái aside gì gì đấy như bên fansipan mà không được. Cái bọn blogsome này tệ nhỉ. Không cho plugin những cái khác vào site.

April 21, 2005

BẠN

Filed under: TTT


Mấy hôm trước nhận được một câu chửi chu tréo của một thằng bạn thân, nhưng mà phải đến 5 năm chưa nhìn thấy mặt.

p_xd (0:08:30): Con cho
p_xd (0:08:38): dao nay the nao roi?
p_xd (0:08:47): ban be deo gi cha bao gio hoi nhau mot cau

Đây là thư của một đứa bạn thân khác nhận lâu rồi, trách móc:

Sao Nga viet mail ma Tan khong them tra loi the, da the lai con viet mail noi xau gi Nga voi Keo ha? No khai het roi :-) . Dinh choi hay nghi day? Hoc hanh the nao roi? Luan van sap xong chua? Neu roi thi viet cho Nga nhe.

Còn đây là câu hỏi thăm của một thằng em quen sơ sơ.

Hỏi về tình hình của anh dạo này thì anh lại tránh trả lời,(cứ giống như là mật thám hoặc giống mấy chú Cộng sản nhà ta quyết không khai gì với địch vậy).Thôi,em hỏi thăm anh đã chuẩn bị sắp xếp về nước phá hoại tổ quốc chưa?Khoảng khi nào sẽ về?
Chúc một ngày tốt lành!

Tìm nổt cái thư của phụ huynh cho đủ bộ.

Có gì thì viết thư về nhà, chứ đừng im ỉm như thế. Bố mẹ không nhắc thì cậu không viết thư à?

Lười chát chít, lười viết thư là bệnh kinh niên. Chán cái kiểu viết thư, thư nào cũng kể từng đấy chuyện ăn, ngủ, học hành… Một ngày như mọi ngày, đều đều, diễn ra nhàm chán, chả có gì mới, chả có gì thay đổi, nên cũng chả có gì để kể khi viết thư. Chát chít thì lại càng ngại, cứ nói được dăm ba câu là mình lại nghĩ ra lý do xuống đường đi chợ, chạy lên trường đi học, hay tỷ các lý do khác để không phải chát chit nữa. Cả ngày online nhưng nick toàn ẩn và có thấy ai online thì cũng kệ.

Thằng thứ nhất thì đi học ở Anh, rồi ở lại chưa về. Vợ con. Thỉnh thoảng gọi điện buôn chuyện. Dạo này chả buôn bán gì xuyên quốc gia cả nên mới nhận câu chửi âu yếm thế. Bình thường thì câu chào hỏi đầu tiên là : “Me con cho chet” hehehe. Mà giờ mỗi thằng đeo đuổi một mối quan tâm khác nhau, một mục đích khác nhau nên nhiều lúc chả biết nói chuyện gì. Ngày xưa thì trên giời dưới biển.

Cô bạn thứ hai thì chơi thân, nhận nhau là người yêu thắm thiết. Nhưng kiên quyết không lấy nhau, chỉ yêu nhau dang dở thế thôi cho tình yêu nó ngang trái, éo le nhưng mà lãng mạn, cải lương… Cả bọn chơi với nhau ngày xưa, đi đâu thì thành cái chợ ở đấy. Mỗi lần vào quán ngồi thì khách cả quán chạy mất. Nhưng giờ thì cũng yêu đương, chồng con. Hết chuyện để bốc phét. Chị em giờ chỉ toàn tã lót với bỉm. Chả còn tí lãng mạn nào cả.

Thằng thứ ba thì tình cờ quen. Lãng mạn một cách sách vở kiểu dở hơi ăn cám lợn. Chả hiểu có gì hấp dẫn mà nó coi mình như …thần tượng. Mà từ bé đến giờ chả thần tượng ai nên cũng chả thích ai thần tượng mình. Chị nó bảo, giờ nó đang lần lượt xô đổ các thần tượng. Hy vọng nó xô đổ mình rồi hehe.

Bố mẹ thì tháng viết thư một lần hoặc gọi điện một lần. Chả bao giờ chát chít, webcam, gửi ảnh. Từ bé đến giờ ít khi tâm sự với phụ huynh. Phụ huynh muốn biết thông tin gì, toàn phải giả vờ hỏi han mấy thằng bạn đến nhà lúc mình đi vắng: Thế thằng T nhà bác nó nói với cháu thế nào?…

Hơ nhưng mà không chui vào net một ngày, chát chit lung tung trên các forum với blog thì chắc mình chết vì …buồn mất hehehe. Bây giờ bạn ảo còn hơn cả bạn thực ;-) . Chả biết, nhưng thấy tán phét trên net thoải mái hơn.

April 18, 2005

THÁNG TƯ VỀ

Filed under: TTT

Hoa loa kèn

Hoa loa kèn

Bài thơ chả biết của ai

Hoa loa kèn em cắm chờ anh
Anh không đến từng nụ hoa cứ nở.
Cứ hào phóng thả hương theo gió
Làm sao dồn bắt lại mùi hương.

Hoa loa kèn chẳng đợi được anh
Những cánh trắng xanh xao nghĩ mình có lỗi.
Em muốn khóc vì sao không giữ nổi
Dăm nụ hoa trong e ấp dịu dàng.

Hoa vô duyên hay là em vô duyên?
Những cánh hoa chẳng thể gọi anh được,
Chỉ đợi chờ anh trong câm lặng.
Nhưng em biết nếu chiều nay anh đến
Trong không gian vẫn còn chút hương thầm.

April 13, 2005

MỲ XÀO GIÒN

Filed under: TTT

An

Hôm nay trổ tài khéo tay hay làm, món mỳ xào giòn. Ngon chưa, khéo tay chưa, “ngạc nhiên chưa” (copyright Ms Rain). Mỗi tội đến lúc ăn thì nguội ngắt vì mải trình bầy cho đẹp để …chụp ảnh.

Định viết tiếp chuyện ăn uống, nhưng mấy hôm nay trong lòng cứ có một điều gì đấy cảm thấy bất an… suốt mấy hôm nay không làm được việc gì ra hồn. Không biết có phải đang chợt nhớ con tầu bão giông nào đấy không ;-) ?

April 12, 2005

CƯỜI

Filed under: TTT

Vừa uống nước vừa đọc cái này trên TTVN, tí sặc…

Tấm Cám

Sưu tầm trên svuk.org.uk

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, trong một gia đình nọ, có hai người con gái cùng cha khác mẹ. Tấm là con của bà vợ cả, Cám là con của bà vợ lẽ. Người cha mất rồi, mẹ Tấm cũng mất, nên Tấm phải ở cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám.

- Tấmmmm!!!!!!!!! Tao đã cấm mày xào nấm với dấm rồi cơ maaaaaaaaà. Đầu mày có bị ấm không? Cẩn thận tao cho vài đấm

- Tấmmmm!!!!!!!!! Mày hâm à, mày câm à. Sao mày đâm thủng cái mâm???

Hàng ngày, những lời đay nghiến, chửi bới Tấm xảy ra như cơm bữa, cho dù gì ghẻ đã đôi lần bị phê bình trước tổ dân phố vì vi phạm nếp sống văn minh gia đình văn hoá. Tấm làm gì cũng bị bà mắng, trong khi Cám cũng đâm thủng mâm lúc chơi đùa với Tấm thì lại được mẹ khen là văn võ song toàn.

Một ngày nọ, dì ghẻ bỗng thèm ăn tép xào khế. Bà liền gọi hai cô đến và rằng : “Hai con! Hai con hãy ra ngoài ao tắm rửa giặt giũ cho sạch, cho thơm. Nhân tiện lúc đi ngang qua đồng bắt cho mẹ ít tép. Đứa nào bắt được nhiều tép về đây thì ta thưởng cho yếm đỏ, tôm thì càng tốt” .

Hai cô vâng lời mẹ và chạy đi. Tấm chăm lam, chăm làm. Cô nhảy ào xuống đồng. Một tay cô mò từng con tép, bắt từng con tôm bỏ vào giỏ. Còn tay kia bứt từng con đỉa đang bám chặt vào đùi, nhìn trước ngó sau rồi vứt mạnh về phía Cám đang say giấc trên bờ.

Chẳng mấy chốc, giỏ tép đã đầy kín. Tấm cất tiếng gọi Cám đi về. Tỉnh dậy, Cám bỗng thấy hoảng sợ vô cùng khi nhìn thấy giỏ của mình trống rỗng. Như thế này thì mẹ sẽ đánh mất. Vừa mới hôm qua thôi, Cám còn chứng kiến cảnh mẹ mình đấm lia lịa vào mõm con chó becgie vì nó trót xơi trộm của bà củ khoai lang. Con chó dữ tợn là thế mà phải bỏ chạy, để lại bốn chiếc răng cửa ở bãi chiến trường. Nhớ đến cảnh đó, Cám bất giác đưa tay che lấy miệng mình…

Về đến nhà, dì ghẻ đon đả ra đón Cám và thưởng cho Cám cái yếm đỏ. Còn Tấm, cô khóc tấm tức rồi lủi thủi ra chiếc giếng sau nhà. Cô thấy cuộc đời sau lắm trái ngang. Cô đã bỏ ra bao nhiêu công sức để bắt đầy giỏ tôm tép mang về cho mẹ ghẻ, vậy mà lúc lên bờ, cô đã cả tin khi nghe Cám nói: “Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm chị ngụp cho sâu kẻo về mẹ mắng”. Rồi lừa lúc Tấm quay đi, Cám đã tráo bỏ giỏ rỗng của mình lấy giỏ đầy của Tấm rồi phi trâu một mạch về lĩnh yếm mới, bỏ lại đằng sau vài viên gạch do Tấm ném với theo.

“Thôi thì của đi thay người”, Tấm tặc lưỡi.

Sau đó cô nhẹ nhàng thả con cá Bống trong giỏ xuống giếng. Con cá Bống này là của một người đàn ông lạ mặt tặng cho. Lúc ở ngoài đồng tép, đang nằm đập thùm thụp hai tay xuống đất vì uất ức, bất chợt ngẩng lên, Tấm bỗng thấy ông ta từ đâu xuất hiện. Ông tự giới thiệu mình là Bụt. Tấm nhớ rõ lắm vì cái tên này lần đầu tiên cô thấy có trên đời. Lúc đầu cô đã nghĩ thầm “Tên gì mà xâu tệ, sao không giới thiệu tên Việt hay Hảo đi cho đẹp???”. Tuy nhiên, cô đã trở nên có cảm tình khi nghe ông nhẹ nhàng hỏi: “Vì sao con khóc?”. Sau khi nghe Tấm kể lại mọi chuyện, ông Bụt mới cho Tấm con cá Bống này và dặn, mỗi khi cho Bống ăn cơm, hãy nhớ gọi: “Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.” Dặn xong, ông bỏ chạy vì bị con chó becgie mà Tấm mang theo nhe bộ hàm thiếu bốn chiếc răng cửa ra dọa.

Kể từ ngày đó, mỗi lần sau bữa ăn, Tấm đều lén trút một bát cơm nóng hổi vào trong yếm và nhảy tưng tưng ra ngoài giếng để cho Bống. Những lúc như vậy, Tấm phải vừa nhảy vừa huýt gió để dì ghẻ và Cám khỏi nghi ngờ về hành động của mình. Tuy nhiên, hành động đó của Tấm đã không qua được con mắt tinh đời của dì ghẻ…..

“Không điên! Không dở hơi! Không thần kinh! Vậy mà vừa ăn no xong lại nhảy chồm chồm như phải bỏng” – Dì ghẻ nghĩ thầm. “Rõ ràng là khuất tất rồi đây.”

Rồi mụ sai Cám rình Tấm mọi lúc, mọi nơi; ghi lại mọi diễn biến, việc làm thường ngày của Tấm. Cám ghi được tất, không bỏ sót bất kỳ một hành động nào, kể cả những câu chửi thầm Tấm dành cho hai mẹ con Cám mỗi khi nàng tủi phận. Và rồi Cám phát hiện ra chiếc giếng, nơi Tấm thường nhảy tưng tưng đến mỗi khi ăn cơm xong. Ngay sau đó, Cám về thưa với mẹ. Dì ghẻ uất lắm. Bà nghĩ Tấm mang cơm cho giai…

Ngay sáng hôm sau, lúc con gà còn chưa kịp cất tiếng gáy vì chiều hôm trước bị Cám đá vào cổ họng trong lúc tập võ, dì ghẻ đã gọi Tấm dậy: “Con ơi con ơi. Đi chăn trâu phải chăn đồng xa. Chớ chăn đồng gần, làng bắt mất trâu”. Tấm ức lắm. Nàng vừa làu bàu, vừa mắt nhắm mắt mở nhảy lên lưng trâu. Làm sao mà không tức cho được, khi mới hai rưỡi sáng đã bị đánh thức, trong khi lịch ngủ thường ngày của nàng chỉ được bắt đầu vào lúc hai giờ mười lăm…

Tấm vừa đi khuất, dì ghẻ và Cám vội chạy lại gần chiếc giếng. Từ đằng xa, hai mẹ con thi nhau nhặt gạch ném rào rào về phía đó. Chẳng biết họ đã ném bao nhiêu viên, chỉ biết rằng chiều hôm đó cả làng phải nghe chửi vì nhà hàng xóm bên cạnh tưởng mất trộm nguyên liệu.

Tối đến, như thường ngày, Tấm lại mang cơm ra cho Bống ăn…

“Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.” Người ta nghe Tấm gọi mãi, gọi mãi. Và rồi tiếng Tấm rú vang khi chỉ thấy một cục máu nổi lên mặt nước. Tấm oà khóc. Kẻ nào đã hãm hại Bống? Kẻ nào đã đang tâm làm việc này?

Và thế là tối hôm đó, lần thứ hai trong ngày, cả làng lại một lần nữa phải nghe chửi.

Bụt lại hiện lên và hỏi: “Vì sao con chửi?”. Sau khi nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt mới bảo Tấm tìm xương Bống về cho vào bốn cái lọ và chôn vào bốn góc giường nơi Tấm nằm. Nghe lời Bụt, Tấm quay về nhà tìm xương Bống. Tìm mãi mà không thấy, Tấm lại khóc. Khóc mãi thì có một tiếng nói the thé vang lên “Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc ta bới xương cho”. Ngẩng đầu lên, Tấm nhận ra con gà trống ngày nào, nay chất giọng đã hoàn toàn thay đổi vì di chứng của lần bị Cám đá vào cổ. Tấm ném thóc cho gà. Gà bới một lúc thì tìm thấy xương. Tấm nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới bốn chân giường nơi mình nằm…

Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Mọi người dân trong kinh thành đều được mời tới dự bữa tiệc do vua chiêu đãi. Mẹ con Cám nghe tin dậy từ sáng sớm, chuẩn bị những bộ váy đẹp nhất, những đôi hài đẹp nhất, và đặc biệt là bỏ qua thói quen ăn sáng hàng ngày. Tấm cũng muốn đi lắm. Gì thì gì, ăn uống free, không đi cũng phí. Nhưng dì ghẻ lại không đồng ý. Bà nghĩ ra kế. Ban đầu, bà lấy một lon sữa ông Thọ tính phục vụ kế hoạch. Nhưng thấy không ăn thua, bà kiếm một hộp sữa Cô gái Hà Lan loại 3kg, xúc đầy thóc, đầy gạo, sau đó đem đổ tất vào thùng và bảo Cám quay cho chúng trộn lẫn. Sau đó bà bắt Tấm nhặt thóc gạo riêng ra, xong thì mới cho đi hội. Tấm uất lắm. Cô muốn bóp cổ Cám cho hả giận. Nhưng khi thấy Cám đang nằm thở phì phò vì chóng mặt, lòng nhân từ đã khiến Tấm gạt phắt tư tưởng tội lỗi……..

Mẹ con Cám đi rồi, Tấm bắt tay ngay vào công việc. Nhưng nhặt mãi, nhặt mãi mà vẫn không hết, Tấm lại khóc. Bụt hiện lên và hỏi: “Làm sao con khóc?”, và rồi khi biết rõ câu chuyện, Bụt mới cười mà rằng: “Xời, tưởng gì, chuyện nhỏ. Ta sẽ cho chim của ta đến giúp con”.

Ngay lập tức, chim của Bụt bay đến, sà vào thùng thóc. Tấm thích chí lắm. Có trong mơ cô cũng chẳng hình dung ra nổi, Bụt cho chim nhặt thóc giúp mình. Tiện thể, Tấm bê cả thùng hạt dẻ, nhờ chim bóc vỏ hộ…

Trong chốc lát, mọi việc đã xong xuôi. Tấm hớn hở vì sắp được đi trảy hội. Nhưng khi nhìn mình trong gương, Tấm lại khóc. Bộ váy yếm duy nhất dì ghẻ cho cô mặc từ ngày này qua ngày khác, từ mùa đông sang mùa hè, giờ chẳng khác gì bikini hai mảnh. Và đôi guốc cao gót, giờ trông y hệt đôi guốc mộc. Tấm khóc to lắm. Một phần vì cô tủi, và phần nhiều cốt để cho Bụt nghe thấy.

Và Bụt đã nghe thấy thật. Làm Bụt như làm dâu trăm họ, thấy có tiếng khóc ở đâu là phải xuất hiện nơi đó, trừ nhà hộ sinh. Bụt đến chỗ Tấm, và cố gắng cất giọng ngọt ngào: “Lại chuyện gì nữa đây???”. Sau khi nghe Tấm kể lể sự tình, Bụt mới bảo Tấm: “Con đào những cái lọ đã chôn ngày trước lên, thì muốn quần áo đẹp thế nào cũng có, toàn Versace không hà”. Nói xong, Bụt biến mất luôn. Kể từ đó, không ai còn thấy Bụt nữa xuất hiện lần nào nữa trên giang hồ và nghe đâu, ông đã nằng nặc xin chuyển công tác…

Nghe lời Bụt, Tấm đào tung cả ngôi nhà vì chẳng nhớ lần trước đã chôn lọ ở đâu. Cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy chúng. Nào thì áo, nào thì quần, nào thì giày, và còn cả một con ngựa. Tấm đóng bộ gọn gàng, nhảy lên lưng ngựa và phi thẳng đến nơi trảy hội. Lúc đi ngang qua cầu, táy máy thế nào, Tấm rơi một chiếc giày xuống hồ trúng ngay đầu vị vua trẻ đang ngồi câu cá ở dưới đó. Vua liền ngóc đầu lên chửi với theo “Mẹ đứa nào ném giầy vào đầu ông” . Tấm sợ rằng sẽ đến muộn giờ trẩy hội nên Tấm mặc kệ và không quên vứt lại câu chửi thề về phía vị Vua trẻ đó “Sư cha đứa nào chửi bà”, nhảy lên lưng ngựa và tiếp tục thúc ngựa phi nước đại.

Đến nơi, đúng lúc nhà vua đang mở cuộc thi kén vợ. Ai ướm vừa chiếc giày mà vua mang ra, người đó sẽ là vợ của vua. Điều lệ cực kỳ đơn giản, dễ chơi, dễ trúng thưởng nên ai cũng muốn thử vận may, trong đó có cả mẹ con nhà Cám. Vậy mà lạ thay, chẳng ai ướm vừa. Người ít nhất cũng rộng ngót một size. Tấm len lỏi chen vào. Cô nhận ngay ra giày của mình. Làm sao mà không nhận ra chiếc giày quá khổ. Tấm ngạc nhiên lắm. Trong khi đó nhà Vua thầm nghĩ “Ông mà bắt được mày thì mày biết tay ông”. Tấm bèn xin ướm thử và vừa khít. Nàng trở thành vợ của nhà vua từ đó. Chẳng ai biết được vị vua trẻ đó đang toan tính điều gì chỉ thấy chàng ta nhếch mép cười mỉm trông vẻ rất gian xảo.

Tấm và vua kẻ tám lạng người nửa cân, hai người suốt ngày cãi nhau chí chóe chẳng ai chịu nhường ai, nhà vua ra sức hành hạ tấm thân ngọc ngà của tấm, nào là làm bia cho vua tập bắn, nào là làm bao cát cho vua tập oánh quyền… Tấm cũng chẳng vừa, Tấm bắt ruồi muỗi bỏ vào mồm vua lúc vua ngủ gật…. Chính vì thế mà cả hai người rất tâm đầu ý hợp, nhà vua thật sự rất sung sướng khi đã tìm được một ý trung nhân theo mong muốn của mình.

Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua cho nàng trở về nhà. Vừa đến nơi, Tấm đã bị dì ghẻ bắt trèo cau hái quả. Nàng bực mình lắm. Dù gì thì cũng đường đường là chánh cung hoàng hậu, vậy mà phải trèo cây cau. Nhưng rồi nghĩ đến nghĩa vụ làm con, nàng làu bàu vài câu rồi nghe theo lời của mẹ ghẻ, trèo lên cây và không quên cắp nách đôi giày đã đi vào lịch sử.

Lại nói về mẹ con Cám, khi thấy Tấm đã ở chót vót trên ngọn cây, cả hai liền cầm rìu chạy ra mà mắm môi mắm lợi chặt gốc. Cây đổ ụp xuống ao khiến Tấm rơi xuống nước. Cho chắc ăn, mẹ con Cám gí điện xuống nước cho Tấm chết hẳn. Báo hại mấy trai làng đang tắm cách đó không xa cũng bị một phen điện giật. Thấy Tấm đã chết hẳn, Cám mới lấy quần áo của Tấm và mặc vào người rồi đi thẳng vào cung.

Tấm chết đi hoá thành chim vàng anh. Nàng muốn bay vào cung lắm. Nàng muốn được nhìn thấy nhà vua hàng ngày. Nhưng nàng không dám. Không chỉ riêng nàng, tất cả loài chim trong vùng chỉ nghe đến tên nhà vua là đều bay mất dép. Chả là nhà vua đang tập bắn chim. Con vật xấu số nhất bị vua bắn chết mới chỉ cách đây mấy ngày bằng cả một băng AK. Nàng chỉ dám đến bên vua mỗi khi đêm về và hót cho vua nghe những điệu nhạc mà chính nàng cũng không thể hót lại được lần thứ hai. Thấy con chim lạ cứ quấn quít bên mình, một hôm vua hỏi: “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào ống quần”. Nghe vậy, vàng anh bay vào ngay, và suýt chết ngạt trong đó…

Từ ngày có vàng anh, nhà vua quên cả Cám mỗi khi đêm về khiến Cám tức lắm. Nó bèn sai quân lính bắt chim, vặt sạch lông vứt ra vườn. Từ đám lông ấy mọc ra hai cây soan đào. Vua thấy đẹp, bỏ chơi chim chuyển sang chơi cây. Cám tức mình lại sai chặt sạch cây trong vườn và lấy gỗ đóng thành khung cửi. Niềm vui chẳng trọn vẹn. Hôm sau suýt nữa thì Cám bị truy tố vì tội lâm tặc.

Khung cửi hàng ngày phát ra tiếng kêu: “Kẽo cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt cho”. Điên tiết, Cám đốt thành tro và đem rải ra đường. Từ đám tro ấy lại mọc lên cây thị, và chỉ có duy nhất một quả…

Lại nói về nhà vua. Từ ngày Cám về cung, nhà vua cảm thấy có điều gì lạ lạ. Vua sinh buồn phiền, ngày ngày dạo chơi khắp nơi cho khuây khoả. Một hôm, khát nước, vua đi qua quán của bà già nọ. Vua kêu hai cốc trà đá. Bà cụ mời vua miếng trầu. Thấy miếng trầu ngon sao giống của hoàng hậu têm ngày trước, nhà vua mới gặng hỏi, đồng thời xin bà miếng nữa…

Thì ra một lần bà lão đi ngang qua cây thị, thấy có quả thị ngon, bà mới nói: “Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ăn chứ bà không ngửi”. Gọi mãi, gọi mãi mà thị không rơi, bà mới dùng dép ném. Thấy quả thị đẹp, bà lão mang về nhà để ngắm hàng ngày. Nhưng kỳ lạ làm sao, từ ngày có thị, mỗi lần bà lão đi ra khỏi nhà, khi quay về, nhà cửa lại gọn gàng sạch sẽ, cơm nước đầy đủ. Bà ngạc nhiên lắm. Bà kể cho mọi người nghe, và sau đó phải giấu biệt thị vì ai cũng muốn mượn. Rồi một ngày bà giả vờ đi ra khỏi nhà rồi sau đó quay lại, bà thấy trong quả thị có một người con gái nết na, xinh đẹp bước ra. Bà mừng lắm, chạy vội lại xé tan vỏ thị. Từ đó Tấm ở lại với bà lão.

Khi vua hỏi, bà mới gọi Tấm ra. Hai vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi. Sau đó vua đưa Tấm về cung lại làm hoàng hậu.

Gặp Tấm, thấy nàng xinh đẹp hơn xưa, Cám mới hỏi: “Chị Tấm ơi, chị làm thế nào mà đẹp thế?”. Tấm mới sai đào một cái hố sâu, bảo Cám đứng dưới để Tấm giội nước sôi xuống. Cám vui lắm. Vậy là nó lại sắp được đẹp như Tấm rồi. Cám cười rạng rỡ và không quên dặn Tấm phải đun nước thật sôi giội cho sướng…

Cám chết, Tấm băm vằm xác Cám làm nghìn mảnh, nấu mắm rồi sai quân lính đóng chum dán nhãn Phú Quốc đem biếu dì ghẻ. Dì ghẻ đang ăn khen ngon, bỗng có con quạ đến kêu rằng: “Ngon gì mà ngon, mẹ ăn thịt con có còn xin miếng”. Dì ghẻ giật mình, nhìn xuống đáy chum thấy đầu của Cám. Mụ kêu to ba tiếng rồi lăn đùng ra chết. Tấm cũng suýt bị truy tố vì tội giết người cũng may mắn là có ô dù to nâng đỡ nên mới thoát nạn… Từ đó Tấm suốt ngày ở trong cung chẳng dám đi đâu sợ dân chúng chửi bới chê cười bởi chí ít gì thì Tấm cũng là đương kim hoàng hậu mà.

April 9, 2005

NHÀ THỜ 2

Filed under: TTT

Thánh đường lớn nhất Moscow là thánh đường mang tên Chúa cứu thế. Nơi diễn ra các hoạt động chính thức của giáo hội hằng năm. Lịch sử thánh đường này rất thú vị, nó liên quan đến thời kỳ Stalin.

Храм Христа Спаситела

Thánh đường Chúa cứu thế được xây dựng để ghi nhớ một thời kỳ vô cùng khó khăn trong lịch sủ nước Nga, đây được coi là một tượng đài tôn vinh ý chí kiên cường của nhân dân Nga trong cuộc chiến tranh chống lại đội quân của Napoleon năm 1812. Trong tuyên bố xây dựng Thánh đường, Nga hoàng Aleksandr I đã viết: “Đây là một tượng đài vĩnh cửu của lòng trung thành tuyệt đối, niềm tin và tình yêu đối với Tổ quốc, ghi nhớ một thời kỳ khó khăn của dân tộc, và bầy tỏ sự biết ơn của chúng ta với Chúa, người đã cứu vớt nước Nga ra khỏi thảm họa chiến tranh…”

Trong lịch sử nước Nga thì cuộc chiến tranh năm 1812 được coi là cuộc chiến tranh vệ quốc đầu tiên. Sau khi chiến tranh kết thúc, giới quý tộc Nga đã xây dựng rất nhiều tượng đài chiến thắng: Khải hoàn môn, bia chiến thắng, trụ chiến thắng… Nhưng Thánh đường Chúa cứu thế là tượng đài chiến thắng xây dựng bằng tiền đóng góp của nhân dân, và để tưởng nhớ những người đã hy sinh.

Храм Христа Спаситела

Thánh đường được khởi công xây dựng trên ngọn đồi Varobev (12/10/1817 - đúng 5 năm sau khi chiến tranh chấm dứt). Nhưng công việc không thể tiếp tục được vì nền đất nơi này quá yếu. Đến năm 1826 thì người ta quyết định dừng việc xây dựng. Sau đó, vào năm 1832 công trình được quyết định chuyển đến bên bờ sông Moscow, gần điện Kremli. 10/11/1939 lễ khởi công mới được tiến hành. Việc xây dựng thánh đường kéo dài tới 44 năm (Hoàn thành năm 1883).

Nhưng sau đó 48 năm, công trình tưởng niệm những người đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống lại đội quân của Napoleon đã bị phá một cách không thương tiếc. Nguyên nhân sâu xa thì có từ năm 1918, một sắc lệnh của Hội đồng Sôviết ghi rõ: “Những công trình, tượng đài xây dựng dười thời Nga hoàng, nếu không có giá trị lịch sử và nghệ thuật sẽ bị phá bỏ để nhường chỗ cho các công trình công cộng hữu ích cho nhân dân…” Sau đấy vào thời kỳ Sôviết, các phong trào bài tôn giáo được phát động. Những năm 1930, người ta còn tẩy chay ngày lễ Phục sinh và lễ Giáng sinh.

Sau khi Lênin chết năm 1924, người ta có ý tưởng xây dựng một tượng đài tưởng niệm Lênin và tôn vinh chính quyền Sôviết thay vào vị trí của Thánh đường Chúa cứu thế. Nhưng ngay cả các đảng viên cũng thấy việc xây dựng một tượng đài của một cá nhân được sùng bái thay vào nơi ở của Chúa là một việc chướng tai gai mắt, nên việc khởi công xây dựng còn chần chừ.

Năm 02/06/1931, đích thân Stalin ra lệnh phá hủy Thánh đường và xây dựng cung điện Sôviết, nơi sẽ diễn ra các hoạt động chính của Hội đồng Sôviết tối cao. Tham vọng của chính quyền Sôviết lúc đấy là xây dựng một tòa nhà cao nhất thế giới: Cao 415m phía trên là tượng Lênin cao 100m. Phòng đại sảnh có sức chứa 6000 người một lúc, phòng họp nhỏ có sức chứa khoảng 3000 người…(!!!??)

Дворец Советов
Mô hình cung điện Sôviết.

Ngày 05/12/1931, toàn bộ tòa thánh đường bị phá sập bằng mìn. Đá cẩm thạch từ tòa thánh đường được đem xây dựng Metro và lát đường. Công trình cung điện Sôviết theo kế hoạch phải được hòan thành vào năm 1933. Nhưng riêng việc thu dọn hiện trường đã mất nửa năm. Việc khởi công xây dựng chỉ chính thức bắt đầu vào năm 1937. Đến năm 1939 thì hoàn thành việc xây dựng móng của tòa nhà. Năm 1941 đại chiến thế giới nổ ra, việc xây dựng bị đình lại.

Sau khi chiến tranh kết thúc, nhận thức của con người thay đổi. Trên nền móng của công trình dự kiến cao 415m người ta thay thế bằng …bể bơi Moscow.

Đầu những năm 1990, người ta có ý tưởng xây dựng lại tòa thánh đường theo đúng thiết kế cũ. Một lần nữa người ta lại quyên tuyền xây dựng Thánh đường chúa cứu thế. Lần này nó được coi là biểu tượng của sự đoàn kết dân tộc, và biểu tượng một thời kỳ mới hậu Soviết.

Một vài ảnh tìm tìm được trên net:

Храм Христа Спаситела. Вид от Кремля.

Các bức vẽ trên tường thánh đường (Ở đây không chụp trộm được cái ảnh nào hehe)

Бог
Hình như Chúa có một khuôn mặt mẫu thì phải, hình vẽ nào cũng có khuôn mặt na ná nhau.

Bữa tiệc cuối cùng

Dịch lung tung từ http://www.xxc.ru/index.htm

Không hiểu nếu cung điện Sôviết được xây dựng với tượng đài Lênin cao 100m, thì thời kỳ hậu Sôviết nó có bị phá sập không? Vào những năm 90 hầu như tất cả các tượng đài của Lênin, Stalin, và cả loạt các lãnh tụ khác đều bị phá dỡ. Có cả một khu vườn tượng ngổn ngang các bức tượng này ở Moscow.

April 6, 2005

NHÀ THỜ

Filed under: TTT

Theo tinh thần "Khi người ta trẻ", mấy hôm nay ấm áp - nắng đẹp, không thể cứ ngồi trong nhà, dán mắt vào cái máy tính mãi được. Vứt sách vở, sáng dậy sớm (9h ;-) ), cho máy ảnh vào balô... Lên đường làm một tour Nhà thờ ở Moscow...

Sơ qua một tí về lịch sử dòng Chính thống giáo ở châu Âu:

Hoàng đế Theodosius I (379-395) của La Mã phân chia đế quốc thành hai phần phía Tây và phía Đông cho hai người con trai Honorius 10 tuổi và Arcadius 18 tuổi của mình sau khi chết. Năm 476, vua La Mã phía Đông viết thư tuyên bố tách khỏi phía Tây, với lý do các Giáo hoàng đã sa đọa, rời bỏ con đường chính thống của Kitô giáo, từ đó hình thành hai nhà nước La Mã, biên giới khoảng giữa Hi Lạp và Ý, vẫn lấy giáo lý Kitô là tôn giáo chính nhưng đã hoàn toàn khác nhau về hình thức.

La Mã phía Tây thủ đô tại Rome, Kitô giáo được gọi là Thiên Chúa giáo La Mã, thiết lập chế độ Giáo Hoàng – giám mục thành Rome, Thần quyền cao hơn Vương quyền, Giáo hoàng có quyền tối cao trên cả các vua, can thiệp vào việc chọn vua cho các nước châu Âu, và có quyền phong Thánh. Vua không được quyền can thiệp vào công việc Tòa Thánh. Chế độ Giáo Hoàng còn đến ngày nay ở Rome.

La Mã phía Đông thủ đô tại Constantinope (Istanbul ngày nay), họ tự nhận họ mới là dòng Chính Thống, tại đây Vương quyền cao hơn Thần quyền, vua chịu trách nhiệm trực tiếp trước Chúa chứ không phải Giám mục, và có quyền chọn Giám mục thành Constantinope khi giám mục cũ chết, và các Giám mục phải theo vua. Người đứng đầu là Đại giáo chủ - Giám mục thành Constantinope.

Văn hóa Chính thống giáo là văn hóa Byzance, rất nổi tiếng, nhà thờ lớn nhất là Hagia Sophia, một trong những công trình đẹp nhất thế giới, dựng năm 537. Chính thống giáo là nơi lưu giữ và nghiên cứu các học thuyết và văn minh cổ đại Hi Lạp, Ai cập suốt thời cổ đại chứ không phải Rome.

Hagia Sophia

Năm 1453, quân Ottoman – Thổ tấn công Constantinope, vua và các giáo chủ La Mã phía Đông cầu nguyện lần cuối ở nhà thờ Sophia, rồi chiến đấu đến chết. Byzance bị tiêu diệt. Hồi giáo đã nhanh chóng bắt chước văn hóa Byzance, đặc biệt là giáo đường đều dựng theo kiểu của nhà thờ Sophia.

Những người Chính thống giáo chạy ra các phía khác của vùng Xlavơ, tập trung tại Nga, và Matxcova được mệnh danh là thành La Mã thứ ba : “La Mã thứ nhất đã suy đồi (Rome), La Mã thứ hai đã thất thủ (Constantinope), La Mã thứ ba sẽ trường tồn” – Những người chính thống giáo nói vậy.

(Copy của Chitto)

Quanh Moscow có rất nhiều nhà thờ, và đại khái là gần giống Việt Nam, các điểm thăm quan du lịch nổi tiếng đều cũng chỉ loanh quanh mấy cái liên quan đến nhà thờ, tôn giáo… Điểm khác biệt của nhà thờ dòng Chính thống giáo với các nhà thờ Thiên chúa giáo là mái nhà thờ có nhiều tháp tròn, các đỉnh tháp dát vàng hoặc sơn mầu nếu là mầu đen hoặc xanh lá cây, xanh da trời thì gắn các ngôi sao bằng vàng. Rất nhiều nhà thờ xuống cấp nhưng mái nhà thờ vẫn lóng lánh vàng, rất đẹp nhất là trong những ngày nắng.

Nhà thờ Kazan

Các nhà thờ ở Moscow cũng có số phận giống các chùa chiền ở Việt Nam, trong giai đoạn Sôviết không được đầu tư tu sửa, nên xuống cấp trầm trọng, giờ thì ngược lại các nhà thờ thi nhau sửa chữa. Dân thì nói chung rất sùng đạo, đặc biệt có rất nhiều thanh niên đi lễ nhà thờ rất thành kính và bài bản.

Nhà thờ M. Tretriakov

Nhà thờ M. Trekhov/></p>
	<p><img src=

Còn rất nhiều các nhà thờ khác nữa, có cái nhìn thấy đẹp nhưng chưa chụp, có cái chụp nhưng không đẹp ;-) , có lẽ sẽ phải làm một cái photobucket để upload ảnh sau.

Bên trong nhà thờ là một kho tàng nghệ thuật, bởi nhà thờ trước đây có quyền lực tương đối và rất giầu có. Là nơi trú chân của rất nhiều họa sỹ, nghệ sỹ. Lịch sử hội họa Nga cũng rất thú vị. Các họa sỹ tài ba đều ly khai với các học viện nghệ thuật và hoặc họ sống và sáng tác tự do hoặc sống trong các nhà thờ, các nhà quý tộc…

Bên trong nhà thờ thương không được chụp ảnh, đây là vài cái ảnh chụp trộm.

Khram
Chắc cũng chỉ vẽ các điển tích tôn giáo, nhưng mình không hiểu lắm về các điển tích này.

Piot đại đế.
Piot đại đế

Ekaterina II
Ekaterina II

Quái vật 2 đầu, con này xuất hiện trong quốc huy Nga.

April 4, 2005

ĂN UỐNG

Filed under: TTT

Hôm qua, đi ngang qua bếp mấy chú Mianma nấu ăn, ngửi thấy mùi gì giống mùi rau húng chó, tự dưng thèm ăn lòng lợn khủng khiếp ;-) Ở đây ít khi mình thèm ăn lung tung đồ VN. Nhưng chắc tại hôm qua đói hay sao nên mới xấu tính thế...

Nào thử kể chuyện ăn uống xem mức độ "khảnh ăn" của mình đến mức nào. Chắc cũng không đến nỗi lắm, đại khái là loại dễ nuôi nếu biết nuôi ...đúng khẩu vị hehe. Vì trừ một vài sở thích ăn uống oái ăm ra thì những cái còn lại đều ...bình thường cả.

Đầu tiên là uống. Thứ nước uống khoái khẩu nhất là ...nước lọc đá (quá đơn giản). Trời nắng cũng như trời mưa, trời nóng cũng như trời rét cứ phải uống nước lạnh. Từ bé, tất cả mọi người trong nhà, từ bà nội, bố mẹ mắng, dọa dẫm, và các kiểu cấm đoán không được uống nước lạnh. Nhưng mọi người đều bó tay và cuối cùng thì cả nhà phải sống chung với ...nước lạnh. Cánh tủ lạnh lúc nào cũng đầy chặt các chai nước lạnh, mùa đông cũng như mùa hè. Mọi người đều dọa là uống nước lạnh nhiều sẽ dễ bị viêm họng, nhưng mình thỉnh thoảng lắm mới bị viêm họng một lần, mà viêm họng thì vẫn uống nước lạnh như thường... Ở đây thì không cần cho nước vào tủ lạnh, cứ đặt cái bình nước cạnh cửa sổ thế là uống được cả ngày.

Nhưng có lẽ oái ăm nhất trong cách ăn uống của mình là vừa ăn vừa uống. Mỗi một bữa ăn phải uống hết gần 1 lít nước. Không có nước thì ...không ăn cơm. Khách lạ đến nhà ai cũng thắc mắc tại sao lại có kiểu vừa ăn vừa uống kỳ quái thế. Một lần có ông chú họ xa lắc ở quê ra chơi mấy ngày, cứ thấy đến bữa ăn mình khiêng ra một chai nước lạnh ngồi tì tì vừa ăn, vừa uống mà chả thấy mời ai cả. Đến mấy hôm sau chắc ấm ức quá mới thắc mắc: "Cái thằng Bia uống rượu như hũ, mỗi bữa nó uống đến cả nửa lít rượu, thế mà chả mời ai cả...". Tối đi về nghe kể lại, cả nhà được trận cười vỡ bụng... Hừm thế nhưng mình cũng kịp đào tạo đựợc bà chị ăn uống theo kiểu đấy, cộng với mấy thằng em họ :-D

Sau nước lọc là đến nước cam, tất cả các thể loại nước gì liên quan đến cam là uống tất. Theo thứ tự thì ưu tiên số một là nước cam đá, thứ đến là Dimah cam, sau đấy là lọat nước có ga Fanta, Mirinda... Bạn bè gọi là rủ nhau đi uống cà phê cho nó oai, chứ thực ra chả bao giờ mình uống cà phê. Nhưng rất kỳ lạ là nếu đi hai thằng vào quán cà phê, một thằng gọi cà phê, một thằng gọi nước cam, thì bao giờ cốc cà phê các em phục vụ cũng để trước mặt mình. 10 lần thì đến 8 lần như thế. Chắc tại nhìn mặt mình có vẻ ...nghiện ngập.

(Hehe mai kể tiếp chuyện ăn.)