Cuối tuần trước, bí thư chi bộ (híc một thằng hơn mình nhõn một tuổi) úp úp mở mở sang hỏi:
- Cậu công việc thế nào, có bận gì không?
- Tôi cũng bình thường, có chuyện gì không? (Trước giờ chả mấy khi nói chuyện)
- Ừ, mấy hôm nữa ĐSQ tổ chức 30 năm giải phóng Miền Nam, đơn vị đóng góp một tiết mục văn nghệ, cậu tham gia cho đông.
- Ừ, đi cho vui. Thế hát bài gì thế?
- Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân.
- Mịa, 30 năm rồi mà vẫn cùng chúng cháu hành quân à...
Tóm lại là chiều chủ nhật này được bầu làm một trong 3 "ca sĩ chính" trong tiết mục tốp ca, sẽ phải cầm mic hát to để cho bọn còn lại "lip-sync" theo
.
Ngày xưa có những bài hát hay thật, mấy hôm tập hát, cứ thấy rừng rực khí thế như sắp ...hành quân đến nơi.
Cũng đã có một thời, cứ nghĩ chỉ có người miền Bắc chiến thắng mới là những người yêu nước, chiến đấu vì Tổ quốc. Nhưng giờ nghĩ lại thấy đúng là tư tưởng cũng bị "nhồi sọ" quá nhiều. Lâu lâu đọc trên talawas thì phải: "Chủ nghĩa yêu nước thì khác nhau nhưng lòng yêu nước thì ai cũng có. . . Con người rất phức tạp, hoàn cảnh lịch sử càng phức tạp. Nếu chúng ta không đánh giá lòng yêu nước rạch ròi, chúng ta sẽ ngộ nhận, chúng ta sẽ độc quyền yêu nước."
"Độc quyền yêu nước" một khái niệm rất lạ.
Dạo này nhân 30 thống nhất đất nước (hay còn có tên gọi là "ngày quốc hận" hehehe), có rất nhiều bài viết tranh luận khác nhau. Có nhiều quan điểm, đọc không thể chấp nhận được, cộng với những thứ "nhồi sọ" sẵn có trong đầu, làm cho cả những quan điểm khách quan cũng bị mình "ghét" lây.
"Tình yêu nước ai cũng có..."
"Như quê hương mình thu nhỏ, để người viễn xứ mang cho vừa..."
"Ôi cố hương, xa xôi"
Quê Hương Thu Nhỏ
Nhạc sĩ: Nguyễn Đình Toàn
Ca sỹ: Khánh Ly
Rồi mai đây có khi em quay về nơi cũ
Mang trong tim mình những ước mơ đã nhoà xưa
Làm sao khi tóc ta thay màu lòng ta vẫn
Tìm lại được ra bao hình bóng đã phai mờ
Đêm có mây sầu đưa
Trăng giấu đi tuổi thơ
Ven con sông dài
Quê ta thiu ngủ
Đêm nào đó ta đứng trông xa ngọn đèn lu
Thắp trong sương mù dáng ai ngồi co ro
Như quê hương mình thu nhỏ
để người viễn xứ mang cho vừa
Ngày đau thương kia ta còn nhìn thấy mình
Trong tấm gương đầy nước mắt (í)
Trăm muôn lời than rồi khăn tang và tiếng thét
Với bao nhiêu đời dở dang
Người chờ người đi
Đã như nhang tàn
Người bỏ người thôi
Khác chi nợ nần
Đã trả xong
Rũ sạch trơn
Từ khi ta bước đi mới hay mình đã mất
Trông ra nơi nào cũng như quê hương lượn quanh
Một cơn gió lướt qua cũng nghe lòng tha thiết
Tưởng một mùi hương nơi vườn cũ bay theo mình
Và tiếng ai gọi ai
Vọng mãi trong hồn tôi
Ôi tiếng chuông chùa nào xa vói
Thèm miếng khoai ngày đói
Hỏi áo xưa mòn vai
Và từng đêm nghe gió lay
Khi nao ta về tới
Soi trong gương sầu ấy
Có còn ta nữa hay là ai
Ôi cố hương xa xôi …
