May 12, 2005

LÀNG VEN

Filed under: TTT

Copy cái này về đây.
Lần đầu tiên "sáng tác" văn học. Tự thấy khả năng "chim lợn" của mình cũng tương đối hihi.

Đoạn về "bà" Mưa ở đây có chỉnh sửa bồ xung phần tài liệu mật không công bố rộng rãi.

Chuyện các cụ hội trọng thọ

1.

Mấy hôm nay làng xôn xao việc các cụ trong làng chuẩn bị lập hội trọng thọ. Cũng phải thôi. Dân cái làng này, tuy toàn giai làng, thanh nữ nhưng cũng toàn đầu 3 đầu 4 đập vào mặt cả rồi. Các cụ lớn tuổi, nhìn xa trông rộng, lập cho chúng nó cái hội, lo sớm đi là vừa…

Quán nước đầu làng của cô Khoai lại là trung tâm bàn tán của làng. Ai cũng cố lượn qua đầu làng giả vờ làm chén nước để buôn chuyện. Cô Khoai được thể buôn đủ các thứ chuyện trên giời dưới biển về các cụ trong làng, làm tăng phần kịch tính cho cuộc bầu bán hội trọng thọ, nhưng chủ đích là để quán cô đắt hàng.

Trong làng có ba cụ đứng về mặt tuổi tác được dân làng đề cử vào hội trọng thọ đầu tiên. Ấy là cụ lang Mí lù, bà giáo về hưu Hoàng Yến và bà lang vườn Mưa. Nhưng mà dân làng bàn tán quanh mấy cụ này nhiều chuyện lắm, nói từ sáng đến chiều, uống đến mấy chục ấm nước nhà cô Khoai không hết chuyện.

Nào là chuyện, kể ra cái làng này còn có thêm ông dân chủ Ú ù cũng có thể vào hội trọng thọ của các cụ được, nhưng ông dân chủ còn lo việc đại sự quốc gia. Các cụ thấy để cho ông ấy rảnh rang, việc tiểu sự làng mình thiếu gì người lo được, ông ấy giúp cho cái cổng làng là quý lắm rồi… Mai mốt công thành danh toại, à mà thôi chuyện đó làng tính sau.

Nào là chuyện, kể ra các chức hội trưởng hội trọng thọ đấy giao cho ông lang Mí lù là tốt nhất. Gì thì gì, ông ấy cũng là người đương chức đương quyền, quyền trong tay ông ấy, sau này có việc gì các cụ cần, nói với ông ấy một nhời. Ông ấy nói lại với các cụ chánh khác cứ gọi là xong ngay.

Ấy nhưng không được, cụ lang Mí lù tuy làm chánh tổng thật đấy, nhưng lành quá. Cả ngày chỉ ngồi lù lù một chỗ. Hiệu thuốc của cụ quanh năm chả có ma nào vào (ấy không phải tại tay nghề cụ kém, mà là cái làng này toàn thanh niên với thanh nữ, chúng nó khỏe như xe công nông, chả ốm đau gì cả.) Cụ lang Mí lù chả có việc gì làm, chỉ biết ngồi đọc sách thôi. Chỗ nào hay cụ vỗ đùi đánh đét một cái, rồi đem đọc cho cả làng nghe.

Thi thoảng có cô Khoai đi qua ghẹo cụ một tiếng, làm cụ mặt mũi tóc tai đỏ lựng hết cả lên, chả biết nói câu gì cả. Được cả cái cô Muối ngày xưa làm hàng xóm với cụ, giờ nghe đâu thành danh ở tận bên Mỹ, tiền bạc chả tha thiết, vài hôm lại nhắn vào di dộng cho cụ một câu:

Thoắt cái mấy thứ ba
Cụ có nhớ người ta.

Hôm nay lại thứ hai
Thật ra cụ yêu ai?

Rồi lại còn
Sao cụ im như thóc
Hay là cụ đang khóc?

Người ta, người ta ở đây là ai các ông các bà nhỉ… Mà lại còn yêu ai nữa, thế hóa cụ lang có bồ à, kín tiếng thế, mà lại còn khóc nữa. Thôi đúng rồi, cụ yêu thầm… Khổ thân cụ.

Ấy nhưng mà dạo này nghe đâu cụ lang Mí lù còn để ý cả các em Mã-Lý-Liên-Mộng-Rỗ tận trên tỉnh ấy, thấy bảo mấy em ý chân toàn dài đến tận nách cơ. Ơ chân dài thế, người chỉ có chân với tay thôi à…

2.

Lại còn chuyện về bà giáo Yến nữa. Bà giáo mới nghỉ hưu về làng, ngày xưa nghe đâu bà dạy văn trên huyện. Yêu ai tha thiết lắm, viết thơ gửi cho người ta đến mấy năm liền, thế mà chả nên cơm cháo gì. Giờ về làng, định mở trường dạy trẻ. Nhưng lạ cái làng này, tịnh chả có mống trẻ con nào. Giai làng gái làng ế hết thế này, lấy đâu ra trẻ con mà đòi dậy. Còn bọn thanh niên mới nhớn thì chui hết vào chùa nghe lão sư Cọ Mốc dậy cái khỉ mốc gì không biết, học xong rồi còn về cười rúc ra rúc rích.

Nghe đâu bà Yến mấy hôm nay cũng vào chùa lão sư Cọ Mốc rồi đấy, giả vờ vào làm vãi quét lá đa, nhưng thực ra nghe lỏm xem lão dậy cái khỉ mốc gì. Mà quả là khỉ mốc thật, ai lại cái lão ấy đem thơ của cựu trưởng làng Bu ra phân tích với bọn trẻ con:

“Anh muốn chui vào em, thật sâu thật sâu…
“Anh muốn ngập ngụa trong em, thật lâu thật lâu…

Lão ấy bảo tán kiểu này với các em xưa rồi, các em cười cho thối mũi giống mấy em Làm đẹp cười cựu trưởng làng thôi. Thời buổi này, bọn con gái chúng nó thực dụng lắm, chỉ thích cân đong, đo đếm thôi. Sâu là phải sâu bao sâu, lâu là phải lâu bao lâu.

Đấy vừa mới khai quật mấy cái tán tỉnh từ 2 năm trước lên, ngày xưa cô Chip, cô Jive còn phải hỏi rõ: “ngần ấy là cái gì ngần ấy, mà ngần ấy là ngần nào, nói rõ ra cho người ta biết”. Mà đừng có tưởng ước bằng trời nhất, phải ước bằng thầy đây này…

Rồi lão quay ra mắng bọn thanh nữ mới lớn cười cái gì, nghe lão chỉ cách giữ bọn giai làng đây này. Ít ra phải như cô Biển đẹp ngày xưa:

“Em chỉ cần tình anh con sóng tràn về
“Liếm bờ em dải cát dài hong nắng cháy…

Đấy phải biết hong nắng nghe chưa, quần áo chăn màn đem hong được nắng, nó thơm. Người cũng cần hong nắng, chứ nước hoa nước hoét phí tiền. Ấy nhưng mà đừng quá đà như cô Biển đẹp, hong nắng cháy thì khét lẹt ra ai mà chịu được… Hay không biết làm thơ, không dám ra đầu làng hong nắng thì phải biết nói câu “Muốn biết thì ở lại đây với em đêm nay…” như cái truyện cô thỏ Nâu ngày xưa đồn ầm làng lên ấy. Còn muốn cho chúng nó biết cái gì thì đã tự biết chưa, hay để lão nói rõ… Bọn giai làng đầu chúng nó cũng chỉ nghĩ đến ngực với mông thôi. Ngay cả cụ chánh tổng Lông ngắn tuy chê cái gì công với thủ, nhưng sang làng bên cũng toàn đòi đem gái làng bên đấy về làng này thôi…

Ấy mà thấy không, từ hôm bà giáo Yến nghe lỏm lão sư Cọ Mốc dậy bọn choai choai đến giờ, tâm tính thay đổi hẳn. Cứ như người mất hồn, đi lang thang trong làng, mồm lẩm bẩm “Giá mà mình biết sớm…. Giá mà mình biết sớm…”. Chả hiểu bà ấy biết sớm thì sẽ có chuyện gì, nhưng nghe đâu dạo này đang tìm hiểu tâm lý đàn ông, mà đúng lẩn thẩn rồi hay sao ấy toàn tự hỏi rồi tự trả lời thôi. Hay bà ấy đang yêu lại nhỉ.…

3.

Lại còn chuyện bà lang vườn Mưa nữa. Ngày xưa, khi làng còn chưa quy củ, chưa phân Chánh tổng, Lý Chưởng rõ ràng như giờ bà Mưa cũng là người có vai vế trong làng. Bà không lộ mặt ra nhiều, chỉ đứng trong bóng tối giật dây điều khiển. Nhưng khi mấy ông vai vế khác mải đi làng khác kiếm tiền, chỉ có mỗi mình bà làm mưa làm gió cái làng này. Thế cho nên bà mới lấy biệt danh là Mưa.

Tuy bà làm mưa làm gió thế, nhưng khéo đối nhân sử thế, lại còn giả nai ngoan hiền nữa. Giai cả làng này, ai bà cũng một điều xưng em, hai điều xưng em, làm ối anh giai làng nghe giọng bà qua vách cứ tơ tưởng đến một nàng Mưa dịu dàng tay mưa, tóc mưa, mắt mưa… Thế nên từ ngày làng quy củ, vai vế của bà cũng thành chức Chánh tổng chứ chả chơi. Bà lầm bầm: Hừ chánh tổng, chánh tẻo cái giề, từ giờ mà nghe đến chánh tổng Mưa, bọn giai làng chúng nó gọi bằng bà hết à. Thế thì chả còn gì lãng mạn nữa. Thôi từ chức, về với cô Khoai làm thanh nữ làng Ven. Ta với cô Khoai mãi là tuổi hai mươi, mãi là mầu xanh xưa…

Thế là bà Mưa từ chức.

Từ ngày bà Mưa từ chức, bà lại sinh cái bệnh thích ngửi thị mới lạ. Ấy là tại hôm bà xem phim Tân Tấm Cám version 2005, kết ngay nhân vật bà lão bán nước. Từ hôm đấy, tuy bà đi giầy cao gót 10 phân như cái ghế đẩu, nhưng vẫn cắp nách đôi guốc mộc cứ thấy quả thị nào trên cây là bà ném. Thế thì thị nào mà chả nhũn. Thị ơi là thị.

Từ ngày bà Mưa từ chức. ờ thì rảnh rang, bà lôi đống ảnh thời xinh tươi ra ngắm. Cái thời mà bao giai làng này khen bà là có đôi mắt chứa bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu nỗi đời đong đầy sau đáy mắt. Ôi cái thời xa xưa. À mà chúng nó lại còn bảo bà trẻ trung như bồ nhí của chúng nó nữa. Hừm xem lại ảnh bà đê. Cái ảnh đấy bà đứng vào làm rạng ngời cả tấm ảnh, mặt bà tròn xoe, mắt bà mở to, mở trừng trừng nhìn vào ống kính. Ai như cái thằng chụp cùng bà, mặt tối om, lại còn cái mũ che gần kín mặt. Mắt lấm la lấm lét. E ấp đứng cạnh bà. Có mà nó là bồ nhí của bà thì có…

Từ ngày bà Mưa từ chức, ờ thì nhàn rỗi chả có việc gì làm, bà lôi cái tập truyện - ngày xưa loa truyền thanh xã đọc ra rả hàng ngày - ra viết tiếp. Ấy mà cái tập truyện chương hồi dài kỳ của bà có duyên phết, từ ngày bà lôi nó ra viết tiếp, cả làng cứ đến giờ loa bật, giỏng hết cả tai lên nghe. Chả còn thấy kêu loa làng làm mất ngủ, loa làng quấy rối quyền tự do cá nhân. Nghe rồi, giờ cả làng nhảy xổ ra viết truyện ngắn, đọc ầm ầm trên loa.

Thế là bà mãn nguyện lắm rồi… bà muốn nghỉ ngơi. Giờ bà đang lim dim nằm phơi nắng trên bãi cỏ đầu làng, mơ uống cocktail. Chả mơ tây tầu gì cả, bà chỉ mơ có cocktail uống hàng ngày ở cái bãi cỏ đầu làng là đủ lắm rồi. Ấy không, không phải bà phơi nắng như mấy cô choai choai nghe lời thằng sư Cọ Mốc. Bà thì cần gì thơm mùi nắng, giắt mấy quả thị bẹp trong người, bà thơm mùi thị rồi. Mỗi tội giắt thị quanh người, nhiều khi cũng bất tiện, người ta tưởng hôm qua bà luộc hạt mít để ăn…

Tóm lại trong ba người tuổi cao trong làng, cụ lang Mí lù với bà giáo Yến đang dính vào chuyện yêu đương, cộng với đang gánh vác việc làng cả rồi. Chỉ còn mỗi bà lang vườn Mưa là rảnh rang để đứng ra gánh vác việc của hội trọng thọ. Nhưng thôi rồi, thế thì từ giờ bọn giai làng nó gọi bà Mưa bằng cụ. Thế thì còn gì là xinh tươi nữa. Chắc gì bà Mưa đã nhận.

Xem ra cái hội trọng thọ này phải chờ thêm mấy năm nữa, xem ông Phó hay ông Ú ù lo xong đại sự đứng ra gánh vác mới thành đây…

4.

Làng vẫn còn đang chưa ngã ngũ xem là bầu ai trong ba cụ đứng tuổi trong làng làm chức hội trưởng thì ông Chánh tổng Sờ Mít đánh tiếng muốn kiêm nhiệm thêm chức hội trưởng. Dân làng lại càng xôn xao bàn tán. Quán nước cô Khoai lại được thể đắt hàng. Đun nước không kịp mời khách uống.

Chuyện quanh ông Chánh tổng Sờ Mít mới hồi hộp và hấp dẫn. Ấy là vì người làng dạo này đang đồn ầm lên không hiểu tại sao đang từ ông giáo Linh hiền lành, chuyển ngoắt ra thành ông Sờ Mít, mà tại sao lại là Sờ Mít mà không phải là Sờ Na, Sờ Bưởi… Mà ông giáo có đứng tuổi đâu, chỉ mới ngồi tuổi thôi tranh chức hội trưởng làm gì.

Ơ lạ, đâu ra cái lệ cứ đứng tuổi mới tranh được chức hội trưởng hội trọng thọ. Cái làng này thoáng, bà Mưa thích xinh tươi, bà ấy muốn về phụ trách hội thanh nữ làng ven, thì cớ gì ông Chánh không lên phụ trách hội phụ lão. Mà ít tuổi, phụ trách được lâu, đỡ phải bầu bán, rách việc.

À còn cái chuyện Sờ Mít, lão sư Cọ Mốc lẩn thẩn nhìn không ra lại bảo ông Chánh Sờ Mít là con ông giáo Linh về làng buôn sơ mít. Vớ vẩn ông Chánh vẫn là ông giáo Linh ngày xưa, nhưng vì dòng đời xô đẩy nên ông ấy mới phải đổi tên thôi. Chuyện dài dòng lắm, ai lâu năm sống ở làng đều biết ngày xưa ông giáo Linh kết duyên cùng cô Tít. Rồi chả hiểu sao, một ngày đẹp trời, cô Tít bỏ ông giáo mà đi. Bặt tin khỏi làng từ dạo ấy. Nghe đâu tại vì cô Tít thì tít mà ông giáo thì tịt…

Từ ngày cô Tít bỏ đi, ông giáo buồn, ông giáo chán đời, cũng bỏ làng đi một dạo. Nghe đâu sang tận Nhật bổn tìm chiếc kiếm cuối cùng của anh Samurai cơ. Rồi ông giáo từ Nhật sang Mỹ diệt bạo trừ gian. Mặc comple đeo kính đen, một mình một kiếm chống lại nhung nhúc những thằng gian ác. Nghe đâu mục tiêu cuối cùng của ông giáo là giết thằng gì ấy, tên nó dịch sang tiếng Việt là Hóa đơn thì phải. Chả biết đã giết được hay chưa. Hồi đấy vì phải hoạt động bí mật, ông giáo đổi tên thành Ma-chíc. À nghe đồn hình như có nghĩa là không phải Oắt con mà là người nhớn hẳn hoi…

Thế rồi dạo này ông lại nhớ cô Tít, ông nhớ đến những ngày mặn nồng xa xưa. Ông về làng quyết đổi tên thành Sờ Mít. Ơ sao lại không liên quan đến cô Tít. Chả là ngày xưa cô Tít xinh lắm cơ, da trắng như trứng gà bóc. Nhưng ngày xưa nghèo lắm, quần áo toàn loại vải thô xù xì như bao tải ấy thôi, sờ vào xù xì như da cóc ấy. Ông giáo là người học rộng hiểu nhiều, ông giải thích rằng ngày xưa có điển tích:

Xù xì da cóc
Mà bọc trứng gà.

Người đời giảng nghĩa ấy là quả mít, nhưng mà ông giáo thì giảng nghĩa ấy là cô Tít. Cho nên Sờ Mít có nghĩa là Sờ Tít, hiểu chửa….

10 Comments »

The URI to TrackBack this entry is: http://tanchik.blogsome.com/2005/05/12/lang-ven/trackback/

  1. Thú thật với bác là tớ chưa bao giờ đọc được nghiêm chỉnh một bài nào trong cái topic làng ven đó. Không hiểu sao tớ ko tiêu hóa nổi cái theme “làng quê” cho một forum thời đại Internet như này, hic hic. Nhớ hồi xưa học văn tớ cũng cực ghét mấy truyện làng quê chí phèo thị nở, hic hic. Vậy mà mình sinh ra ở quê đấy … hay tại vì làng quê của mình khác với làng quê trong truyện, hihi. Ko biết!

    “Tâm sự” chút thôi, bác chik bỏ quá cho nhá, đừng vì thế mà cụt mất cảm hứng nghệ thuật :P

    Comment by Hieu — May 13, 2005 @ 9:32 am

  2. À ờ thì cái làng quê này chỉ là chỗ để trêu nhau cho vui thôi chứ có phải là làng quê thật đâu. Và tớ cũng không định biến nó thành cái trường thiên tiểu thuyết dài tập gì đâu, chắc câu chuyện đến đây cũng là hết rồi.

    Thú thực là lúc đầu định viết trêu nàng Mưa, nhưng tăng phần hồi hộp và hấp dẫn mới có phần 1 và phần 2. Rồi cuối cùng thì bịa ra phần 4 để trêu bác Linh nhà ta, chỉ vì thấy cái tên Sờ Mít hay quá thôi. Mà trong chuyện của bà Mưa có cả bác Hiếu mà ;)

    Lộ bí mật luôn. Sau khi đọc xong phần 4, nàng Mưa vỗ tay ầm ầm, cưới ngoác hết cả mồm bảo: Cho lão ấy chết đi, giờ cả làng biết lão ấy …tịt. Hahaha.

    Comment by Malchik — May 13, 2005 @ 12:41 pm

  3. Tớ ko biết nội dung thế nào … Tớ chỉ ko thích cái theme “làng quê” thôi. Còn vui vẻ và tán chuyện thì đúng rồi :P

    Comment by Hieu — May 14, 2005 @ 11:19 am

  4. Bác Hiếu dạo này hơi có vẻ cực đoan, hihi.

    Comment by Linh — May 15, 2005 @ 3:09 am

  5. Làng Ven là làng gì, mình chả hiểu?

    Comment by Trang — May 15, 2005 @ 4:16 am

  6. Là một forum mà mấy người ở đây đã từng hay đang tham gia, bạn Trang à. Địa chỉ là www.langven.com

    Comment by Linh — May 15, 2005 @ 5:34 am

  7. Sao bác Linh nói vậy nhỉ. Hay lại liên tưởng đến chuyện fansipan bên kia? Ko dính dáng gì nhau đâu, hihi. Tớ đã phải reiterate một lần rồi, lại thêm lần là tớ ko thích cái “theme” đó, còn nội dung thì tớ đã đọc đâu mà biết. Khổ thế đấy.

    Còn về cá nhân thì bây giờ tớ ko cực đoan chút nào đâu, trái lại nữa là khác, đang cảm thấy cân bằng hơn, tự do hơn và cũng tập trung hơn ;)

    Comment by Hieu — May 16, 2005 @ 3:36 pm

  8. Làng Ven gì đó, nhìn thoáng qua cũng thấy rầm rộ quá chứ nhỉ? Nhưng không biết họ có welcome mình hay không. :)

    Comment by Ms. Nguyen — May 16, 2005 @ 8:45 pm

  9. Bạn Trang cứ vào đấy, ầm ào như ở mấy cái blog này này, tớ hồi đầu vào có biết ai đâu. Cuối cùng thì cũng quen được nhiều phết. Mà giờ bạn Trang vào đấy, có nhiều người ở đây ủng hộ hết rồi còn gì. Tớ thì vẫn nick là Malchik. Bác Linh thì Smith. Chị Khoai thì là Khoaitayran. Chị Rain thì là Mưa. Bác Hiếu thì là ThichanKem…

    Comment by Malchik — May 16, 2005 @ 9:27 pm

  10. Heheh ko thay nguoi quen thi Trang cu het toang len vai cau hihih roi se co nguoi quen :)

    Comment by khoai — May 19, 2005 @ 6:56 am

RSS feed for comments on this post.

Leave a comment

Line and paragraph breaks automatic, e-mail address never displayed, HTML allowed: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <code> <em> <i> <strike> <strong>