January 28, 2006

Filed under: TTT

À còn mấy cái linh tinh này xuất hiện trong đầu mình mấy hôm nay, giờ nhét cả luôn vào đây, không mai sang mùng 1, viết những cái này thành nhạt nhẽo.

Pháo

Thật sự tết mình rất nhớ pháo. Không có pháo, tết như một ngày bình thường, dù cho có pháo hoa bắn cũng không bằng tiếng pháo đì đùng. Mùi thuốc pháo, khói pháo trong mưa xuân, xác pháo đỏ trước cửa. Cái cảm giác hồi hộp cầm que hương, đứng nép vào tường, run run châm vào ngòi pháo, quay đi bịt tai nghe tiếng nổ đánh đoàng… Đêm 30, pháo là thứ cần được chuẩn bị kỹ nhất. Kiếm cái que - thường là cái cán chổi, gài pháo dây quanh bánh pháo để đảm bảo không xịt giữa chừng… Sáng mùng 1 thức dậy đì đùng trong tiếng pháo. Để rồi cứ thưa dần tiếng pháo biết là tết sắp qua, để lại tiếc, lại suýt xoa - Bao giờ mới lại đến tết.

Bánh chưng

Tết phải có bánh chưng, nhưng bánh chưng là món mình ghét nhất trong ngày tết. Chán phèo. Nhưng lại thích được gói bánh chưng. Ngày bé toàn hỏi người lớn từ đầu tháng chạp - Năm nay nhà mình gói bao nhiêu cân gạo, sao gói ít thế. Có năm kỷ lục là cả nhà gói gần 30kg gạo. Một nồi bánh to đùng. Cũng lon ton theo người lớn xếp hàng mua lá dong, trấu… Rồi cũng góp phần rửa lá, đãi đỗ, vo gạo. Nhưng cũng chỉ vầy nước là chính chứ chả làm được gì. Toàn bị ăn quát - không được nghịch linh tinh, lên nhà không ốm. Rồi hí hửng chờ luộc bánh, vớt bánh. Nhưng đến tết nhìn thấy bánh chưng là lắc đầu không ăn. Giờ thì đỡ hơn rồi, cả tết ăn được 1/4 cái :D

Lá mùi già

Cứ ngửi thấy là mùi già, tự dưng lại thấy tết gần sát bên mình. Thích mùi nước nấu lá, thơm thơm dịu dịu. Sáng nay hì học dọn nhà xong, tắm tất niên rồi. Nhưng giờ sau một hồi lượn lờ ngoài đường, đầu tóc lại cứng đơ vì bụi, chắc chốc nữa phải gội đầu tất niên lần nữa.

Kịch truyền hình

Tết, không đi đâu, ở nhà chắc chỉ loanh quanh cạnh cái vô tuyến. Ngày xưa chỉ mong ngóng xem có kịch gì không để xem. Mà ngây ngô thật, năm nào cũng loanh quanh một cốt truyện đấy, có cô gái đi tầu về quê ăn tết, thế nào cũng bị mất cắp mất trộm đồ, rồi xuất hiện một anh hùng cứu mỹ nhân, thường là anh bộ đội, hay anh công an ra tay cứu giúp. Thế là cả làng có một cái tết vui vẻ ấm áp. Cành đào cành quất cầm tay, cười hỉ hả đi về nhà. Giờ thì khá khẩm hơn là kịch, phim chuyển hẳn sang thể loại hài, nhưng vẫn chỉ loanh quanh chuyện làng chuyện xã, không có nội dung gì mới hơn. Cầu truyền hình là cái vô duyên nhất, năm nay đã được giải tán.

Filed under: TTT

Cũng chỉ còn vài tiếng nữa là đến giao thừa, sang một năm mới. Chỉ chăm chỉ nhậu nhẹt tất niên đến cả chục lần suốt từ hôm 23 tháng chạp, nên từ tối qua đến giờ chạy long sòng sọc khắp nơi, nào hoa, nào đào, nào quất, nào lau nhà, quét nhà… Giờ cũng tạm tạm ổn, từ giờ đến chiều nhớ ra cái gì thì làm nốt.

Trước tết thì hào hứng lắm, lúc nào cũng lăm lăm máy ảnh trong người để đi chụp ảnh tết, làm một thiên phóng sự ảnh dân tình chuẩn bị tết nhất, còn nghĩ sẵn ca tên cho thiên phóng sự sẽ là “Đi dọc đường xuân”. Hic nghe sến vật. Thế rồi chả lúc nào thèm giở máy ảnh ra chụp.

Trước nghĩ, đường tắc mới giống dân HN đi sắm tết - chụp. Nhưng đến lúc tắc thật thì cứ vừa đi vừa chửi mịa mấy cái thằng đi bố láo, chen nhau, dừng xe giữa đường làm tắc mịa nó đường.

Trước nghĩ, tết phải lên tận Nhật Tân xem vườn đào, nghe nói giờ chuyển sang Quảng Bá. Tết phải đi xem vườn đào mới thích - mang máy ảnh đi chụp. Rồi đến lúc rảnh rỗi thì đã nghĩ ngay đến mấy thằng bạn í ới gọi nhau đi nhậu nhẹt tất niên, cứ thằng nào trốn là thi nhau gọi điện í éo chửi bới nhặng xị ngậu.

Trước nghĩ, chợ hoa đêm hay lắm, lãng mạn lém, chúng nó kể nhiều chuyện hay lắm - mang máy ảnh đi chụp. Ra đến nơi gần 2h sáng, vừa rét vừa buồn ngủ, thôi mua nhanh rồi về nhà đi ngủ cho sớm.

….

Thế rồi cũng xong, đào năm nay xấu, chẳng chọn được cành nào ưng ý, đành phải mua quất - cái thứ cây vô duyên nhất được đem vào nhà trong ngày tết.

Quần áo thì thấy dân tình chen chúc nhau mua, chán chả buồn mua. Mà cả năm mình mặc đẹp rồi, dĩ nhiên là đến tết mình mặc vẫn đẹp:) - chả tội gì chen nhau mua đắt rẻ, đẹp xấu chẳng biết.

Mua được một ít sách, một ít đĩa - dự tính là tết này sẽ ở nhà nghiền ngẫm, chả thèm đi chơi đâu. Hehe năm nào cũng mạnh mồm thế nhưng năm nào cũng lượn từ mùng 1 đến lúc nào đi học, đi làm thì thôi, năm nay lại còn được nghỉ tết đến tận mùng 9. Chắc là tha hồ ăn chơi nhẩy múa.

Thế là cũng tròn một năm mình khai trương cái blog này nhỉ, bằng giờ này năm ngoái mình cũng mới bắt đầu mầy mò làm blog, cũng đúng vào mấy ngày tết, vừa buồn vừa ốm, nhoằng cái đã 1 năm. Nghĩ lại thấy nhanh, nhưng thực ra một năm cũng dài, và một năm mình cũng làm được nhiều việc, nói chung là một năm không nhàm chán.

Sang năm mới chúc gì nhỉ, lại giống năm ngoái: Chúc một năm, mười hai tháng, cả bốn mùa xuân.

January 23, 2006

Tết

Filed under: TTT

Xuân đi trăm hoa rụng,
Xuân đến trăm hoa cười,
Trước mắt việc đi mãi,
Trên đầu già đến rồi…

Ngày tháng cứ nối tiếp nhau, nếu không có những mốc đánh dấu, chắc một ngày cũng sẽ như mọi ngày, cứ tuần tự diễn ra. Một năm có vài cái mốc để mà biết thời gian trôi và một ngày không như mọi ngày.

Tuần tự theo một năm có ngày 1/5 - mốc đánh dấu chuyển từ xuân sang hè. Ngày 2/9 - ngày bé thì chờ đợi đấy là ngày sinh nhật, cũng là ngày sắp sang năm học mới - mốc đánh dấu từ hè sang thu. Rồi loanh quanh sẽ là tết dương lịch, để từ đấy háo hức chờ đến tết.

Chẳng hiểu sao lại có thể háo hức chờ tết đến thế? Bánh chưng? Pháo? Hoa? Quần áo mới? Tiền mừng tuổi? Họ hàng xum họp?… Thật ra bây giờ những cái đấy chẳng phải là gì quá to tát, nhưng nếu gộp lại cùng một lúc thì thành tết, thành mùa xuân.

Trước mắt việc đi mãi…

Nếu không có những cái mốc đánh dấu thời gian, ngày tháng cứ tuần tự trôi, thực sự nhiều lúc cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt. Chẳng hiểu mình sống vì cái gì, sống vì ai? Câu hỏi này nhiều lúc cứ quanh quẩn trong đầu khi thấy cuộc sống trở nên tẻ nhạt. Nhưng tết đến, không chủ định, như là vô thức, tự hỏi mình xem một năm đã qua, một vòng quay đã qua, mình đã làm được những gì, được gì, mất gì? Và hy vọng một năm sẽ tới tốt đẹp hơn.

Rồi cũng sang năm mới, rồi cũng qua mùa xuân. Rồi tự chấp nhận sự thật là mình không còn trẻ nữa :) . Loanh quanh rồi chẳng mấy chốc mình sẽ già :) . Nhớ ngày còn bé tí, người lớn hỏi bao giờ lấy vợ, hồn nhiên trả lời 10 năm nữa. Cả nhà cười phá lên - 10 năm nữa mày mới 18 tuổi. Thế mà vèo cái đã 2 lần cái 10 năm.

Trong con mắt của bọn trẻ con, một người gần 30 tuổi là lớn lắm, thế mà giờ mình vẫn luôn thấy mình với 10 năm về trước chẳng khác gì :) .

Ai bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai.

Bốn mùa xuân hạ thu đông, nhưng luôn có một mùa xuân trong cả bốn mùa, luôn có một mùa xuân trong cả cuộc đời.

January 11, 2006

Filed under: TTT

Cây đào ngày tết sắp ra hoa…

January 3, 2006

Filed under: TTT

Cuộc sống cuốn ta đi. Đôi khi tự ngạc nhiên với chính mình về sự biến đổi trong mỗi giai đoạn, trong mỗi khi gặp gỡ với từng con người cụ thể.