Dạo này có mấy thú vui “tao nhã” là uống rượu, mua sách và xem phim.
Uống rượu thì chỉ còn có vài thằng bạn, cứ tuần gọi nhau í ới một lần. Mua sách thì cứ lĩnh lương là phải lượn qua hàng sách một lần xem có quyển gì mới mới không để mua - mua chứ chưa chắc đã đọc hết. Xem phim thì mới kiếm được cái đầu DVD nên cũng chịu khó lên mạng xem thiên hạ xem phim gì thì cũng đàn đúm ra mua về xem. Cũng cập nhật được cả loạt phim đang ồn ào bây giờ - Memory of Geisha, Crash, Kingkong, The Promise, Brokeback Mountain… Túm lại là các thú vui tốn tiền, mà nghĩ đi nghĩ lại đi làm suốt ngày, tiền cũng chỉ để tiêu đến thế mà thôi, còn biết để làm gì nữa nhỉ. Hehe chả nhẽ để dành, tích lũy. Hic tiêu chẳng đủ còn để dành thế quái nào được. Thôi chờ bao giờ giầu để dành cả thể
.
———-
Trong số đống phim mua về thì Brokeback Mountain xem có vẻ ổn nhất, cũng xứng với những gì ồn ào mà thiên hạ đang bàn tán. Vẫn đề tài là tình yêu nhưng xây dựng trong một bối cảnh khác và trong một vỏ bọc khác. Bối cảnh là các chàng cao bồi miền tây - nhưng không có cảnh cưỡi ngựa chăn bò, hai tay hai súng, giết nhau như ngóe… Vỏ bọc là một mối tình đồng tính. Và cả một khung cảnh thiên nhiên lãng mạn. Xem xong phim nhắm mắt lại vẫn còn như nhìn thấy cả bầu trời xanh ngắt, cả đỉnh núi tuyết phủ, dòng suối hẹp chạy quanh chân núi, rừng thông thẳng tắp… Thiên nhiên thanh bình, không cằn cỗi, dữ dội như trong các phim cao bồi thường thấy. Hòa trong thiên nhiên là tiếng nhạc giutar dìu dặt xa gần.

Còn ý tưởng thì thật tình cờ gần giống với truyện “Con nhân mã trong vườn” vừa mới đọc xong??? (Hic mua quyển này vì thấy em G tặng bác H nên hơi ghen tị tí, cộng với lời giới thiệu nhiệt tình - cũng không phải cho mình mà là cho bác ấy). “Con nhân mã trong vườn” là cuộc đấu tranh, vật lộn của con nhân mã để trở thành người khác - thành con người. Còn BrokeBack Mountain là cuộc đấu tranh của Ennis để trở thành một người bình thường. Và hai nhân vật phụ - con nhân mã cái và chàng Jeck Twist - đều chấp nhận bản thân mình như tạo hóa đã tạo ra.
Cả Con nhân mã cả Ennis đều có những tháng ngày hạnh phúc sống bên người mình yêu, những tháng ngày ấy tách biệt hẳn với xã hội bên ngoài. Nhưng rồi cả hai đã từ bỏ nó để quay trở về với xã hội loài người. Con nhân mã thì giải phẫu để thành người, Ennis thì lấy vợ để trở thành người bình thường. Và vì yêu - con nhân mã cái cũng giải phẫu để được sống cùng người mình yêu, Jack cũng lấy vợ và chờ đợi Ennis. Nhưng cả con nhân mã cái và Jack vẫn luôn là chính mình - con nhân mã cái vẫn mơ về một con nhân mã đực, và cả Jack cũng thế.
Con nhân mã và Ennis luôn sống trong những dằn vặt với câu hỏi “Mình là ai?”. Con nhân mã vẫn mơ được phi nước đại trên đồng cỏ mênh mông, Ennis thì luôn bỏ tất cả để quay về núi BrokeBack cùng Jack mỗi khi có dịp. Và cả hai luôn sống trong nỗi sợ hãi vì những điều bí mật của mình.
Cuối cùng chính bi kịch của tình yêu đã làm cho cả hai bừng tỉnh - con nhân mã cái ngoại tình với một con nhân mã trẻ đẹp khác
, còn Jack thì chết. Mọi chuyện kết thúc - con nhân mã loay hoay tìm cách được trở về làm con nhân mã đích thực, còn Ennis thì từ bỏ tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới.
Hai câu chuyện về những con người loay hoay với chính mình để tìm ra được cách sống, về ý nghĩa của cuộc đời mình. Giữa những con người chấp nhận bản thân như vốn như tạo hóa ban cho, và những con người đấu tranh để giành cái mình muốn, ai là người hạnh phúc hơn ai? Ennis đấu tranh với chính bản thân mình rồi chỉ nhận được nỗi cô đơn, còn Jack - cuối cùng là cái chết. Đỉnh núi Brokeback vẫn cao và quanh năm tuyết phủ, đỉnh núi của tình yêu giờ chỉ còn lại trong tấm postcard, sẽ chỉ còn là cái mà Ennis hướng tới trong suốt cuộc đời còn lại.
Cái kết của phim hay hơn và buồn hơn cái kết của truyện “Con nhân mã trong vườn” - tự dưng đưa ra một cái kết nhạt toẹt ấy là một câu chuyện bốc phét, được ba hoa thêm thắt của của bà vợ (con nhân mã cái) về cuộc sống vợ chồng, kể trong lúc buôn dưa lê với bạn bè.
Cả ngày vừa ngồi làm vừa vơ vẩn nghĩ, giá mình vẫn 18 tuổi, sẽ chẳng phải lo nghĩ gì về những chuyện … tầm thường. Chỉ phải ăn, học rồi chơi. Không cần biết quá nhiều để đặt ra những câu hỏi đại loại thế nào là hạnh phúc? Hạnh phúc là có được mấy nghìn trong túi đi uống cà phê với bạn, hạnh phúc là thi học kỳ không phải thi lại môn nào, hạnh phúc là được cãi nhau chí chóe với chị, được cãi những câu láo toét với phụ huynh…

