
Không biết bao giờ VN mới dám như thế này?!

Không biết bao giờ VN mới dám như thế này?!
Như cánh vạc bay Mình vẫn thích nghe Hồng Nhung hát, dù có nhiều lời chê cô này hát điệu, và hay làm hàng với báo chí. Nhạc TCS thì ngoài Khánh Ly, Hồng Nhung cũng là người hát toát lên được cái thần của bài hát. Mà nghe mãi Khánh Ly hát cũng nhàm, bài nào cũng cùng một giọng đều đều, hơi ê a.
Đĩa Như cánh vạc bay này nghe bản phối khí rất thích, vì nhạc TCS hình như chỉ thích hợp với piano và violin kéo nhẹ nhàng đằng sau giọng hát chính. Những bản phối khí hoành tráng và ca sĩ hát quằn quại kiểu như Thanh Lam, Đàm Vính Hưng nghe lần đầu thì thấy khó chịu, lần thứ hai thì cũng lọt tai, nhưng nghe đến lần thứ ba thì… Nhưng mỗi lần nghe “Ngoài hiên mưa rơi rơi, lòng ai như chơi vơi…” thì thấy Thanh Lam hát khắc khoải nhất.
NỖI BUỒN Phú Quang
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong tìm về dưới gốc cây xưa
Em có gửi điều gì theo lá rụng
Nỗi đau nào đậu khẽ vào tôi
Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng
Bóng ai như tôi đi qua cõi đời
Nhặt lại mình trên ngọn gió
Giống như con chim sẻ nọ
Tha về từng cọng vàng khô
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mơ quanh chỗ tôi ngồi mọc lên nhiều cây cỏ
Cây xấu hổ đau gì mà rũ lá?
Tôi gục đầu trên bóng tôi
Không còn nghe
Không còn nghe ai nói cười
Tôi còn ngồi chi đây một mình
Từng ý nghĩ mong manh…
Mình luôn nghĩ đến một câu cực sến: Khi ở bên người mình yêu, con đường đi phía trước như ngắn lại, sẽ nắm tay nhau đi hết quãng đời phía trước, sẽ chăm sóc yêu thương nhau… vân vân và vân vân.
Hic nhưng chỉ được một lúc là chán. Đúng nghĩa của từ cả thèm chóng chán.