June 21, 2006

Đông Hòa??

Filed under: TTT

Mấy hôm nay có bạn Đông Hòa comment vào blog hai bài thơ hay thế. Nhưng ở tận bài Buồn tàn thu từ lâu lắm rồi. Thôi kéo nó lên đây nhỉ.

Thuyền tình tao ngộ

Đông Hòa

Ai như con thuyền vừa lướt đi
Về đâu miền sương gió biên thuỳ
Có hay bên đường người em gái
Dừng chân đứng nhìn sầu lên mi

Ôi , thoáng mơ rồi dừng bước chân
Đường vắng đêm mùa thu bang khuâng
Chợt nghe tâm tình như chan chứa
Nghe mùa thu đang rơi lá vàng

Lòng buồn vấn vương nhớ thương ai
Tình xưa u hoài theo tháng ngày
Niềm mong chờ sao người đi mãi
Để đời nhìn thu chết theo ngày

Năm tháng qua dần người gió sương
Bước nghìn trùng về mang tiếng thương
Cho người em gái từng thu đợi
Cho một cuộc tình đã lần buồn

Con thuyền năm xưa cặp bến rồi
Áo phong trần hành trang một thời
Bỏ lại sau lưng thời xa vắng
Mình lại tìm nhau tình thắm đời

dh
18.06.06

Muôn kiếp tình si
Đông Hòa

Tháng ngày vẫn mãi đi xa
Đời đầy sương gió sơn trà bước qua

Bỗng nghe tâm sự chiều tà
Hỏi ai có nhớ đêm ngà bên nhau

Tâm tình ngày cũ đã trao
Mang trong tâm trí ngọt ngào biết bao

Bây giờ ngăn cách lệ trào
Tìm em đâu thấy dáng nào năm xưa

Em này ! Tình hết hay chưa
Sao anh nhớ mãi trăng thưa đêm buồn

Lại nghe hồn thoáng hư không
Nghe đâu phương ấy mộng bồng theo mây

Như vòng sợi nhớ xe dầy
Cho ngày năm cũ thêm đầy niềm thương

Tơ vương trót gửi đêm trường
Để rồi thức mãi hồn tương tư sầu

Bây giờ không biết em đâu
Lòng anh chan chứa trái sầu kết tinh

Bao năm ghém chặt bên mình
Tìm em không thấy nên tình sầu bi

Giờ đây một mình chân đi
Xa rồi muôn kiếp tình si nhớ người

dh
19.06.06

Thôi mai đặt vài câu hỏi phỏng vấn bạn Đông Hòa. Hy vọng bạn vẫn vào blog của tớ.

June 20, 2006

Cuồng nhiệt với bóng đá

Filed under: TTT

Đôi khi những fan hâm mộ làm World cup vui nhộn hơn.

Nỗi buồn

01

Filed under: TTT

Dạo này mọi người thi nhau lập blog trong Yahoo360, mỗi ngày có vài cái thư mời add blog. Hóa ra mình thuộc đội ngũ tiên phong làm blog, giờ chán rồi thì thiên hạ mới bắt đầu làm. Nhưng mà không thích Yahoo360 lắm vì nó làm mất tính anonymous đi. Như thế làm cho người viết blog cảm thấy ngại.

Blog của mình dạo này được bạn Google ưu ái đặc biệt, có ngày có đến 30 link đến từ bạn ấy.

June 11, 2006

PV

Filed under: TTT

Hihi tự dưng nhớ đến cái bài phỏng vấn này, buồn cười không chịu được :D
——————————-
Hồng Mưa - tan thương như bão Chanchu
(Í lộn, Cây đàn của Hồng Mưa - Tan thương như bão Chanchu)


Ca sỹ Hồng Mưa

Hồng Mưa ca sỹ đã đưa khán giả từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, phóng viên báo Lá cải đã có cuộc phỏng vấn Hồng Mưa, ca sỹ đang được mến mộ nhất Live show LV2006.

- Thưa chị, dân làng đã biết đến chị từng là một chánh tổng, người đẹp đầu tiên của làng, vào một ngày đẹp trời chị bỏ tất cả để về làm văn sỹ, và khi LV2006 đang hồi gay cấn thì chị xuất hiện lòe sáng đánh bạt các ngôi sao khác để trở thành ca sỹ được mến mộ nhất.

- Hihi Hồng Mưa xin chân thành cảm ơn sự mến mộ của khán giả, với Hồng Mưa hát như là một sự trải lòng mình ra với khán giả thôi, và còn là một sự tự khám phá bản thân nữa.

- Gần đây các người đẹp thường lên sân khấu hát…

- Không, Hồng Mưa không muốn người ta gọi Hồng Mưa là người đẹp hát, hãy gọi Hồng Mưa là một ca sỹ đẹp.

- Chị từng là người đẹp đầu tiên của làng, văn sỹ đầu tiên của làng, khán giả có hy vọng một ngày nào LV ta có nhạc sỹ đầu tiên mang tên Hồng Mưa.

- Hihi Hồng Mưa không biết đâu, Hồng Mưa chưa khám phá bản thân mình đến phần đấy. Nhưng mà cũng nhờ nhà báo nói với các nhà tài trợ là cây đàn của Hồng Mưa giờ tang thương như bão Chan Chu. LV ta có nhạc sỹ hay không phần lớn là nhờ vào sự tài trợ của quý vị.

- Chị có một chất giọng trong trẻo lạ lùng, rất ngây thơ nhưng cũng rất đàn bà…

- Thôi, cám ơn nhà báo, đừng đem chất giọng của Hồng Mưa ra bình phẩm như bình thơ, Hồng Mưa xấu hổ lắm.

- Kế hoạch cho tương lai của chị?

- Chắc sẽ là thu các album mới thôi.

- Và sẽ là nhạc Trịnh tiếp?

- Tôi hiểu ý PV định bảo là tôi theo phong trào chứ gì, nào là người đẹp hát, giờ thì đến nhạc Trịnh để nâng cao đẳng cấp. Không, Hồng Mưa tìm thấy ở nhạc Trinh tình bạn, sự lãng mạn. Nhạc Trịnh nhẹ nhàng, và buồn sâu sa như tính cách của tôi vậy.

- Thế sao khi ra DVD LV chị lại phản đối đưa hình ảnh của chị vào?

- Xin hãy để Hồng Mưa làm người đàn bà trong bóng đêm.

- Xin cảm ơn chị.

June 3, 2006

Thơ tình

Filed under: TTT

Tìm được vài bài thơ thất tình trên 1 forum lạ hoắc. Hay hay, mỗi tội chả có tên tuổi tác giả tác phẩm gì cả.

——————-
Em có hiểu vì đâu
Những hoa tím im lặng,
Trên cánh đồng xanh màu.
Vì sao trên không trung
Chim sơn ca than khóc.
Vì sao đóa hoa thơm
Toả một mùi chết chóc.
Vì sao trên cánh đồng
Mặt trời buồn ảm đạm.
Sao trái đất quạnh hiu
Mang một màu tang xám.
Vì sao anh đau khổ
Em hãy nói giùm anh.
Em nói đi em hỡi,
Vì sao em bỏ anh.
—————–

Giọt nước mắt tiếp theo

Nếu người ấy đã đến bên em
Trao cho em những nụ hôn bỏng cháy,
Thì anh xin chúc hai người hạnh phúc
Chúc hai người mãi được bên nhau.

Nếu người ấy đã đến bên em
Cho em cuộc sống đầy mơ mộng,
Cho em tình yêu qua từng hơi thở
Thì hãy sống bên nhau trọn đời.

Nếu mai kia người ấy nỡ bỏ rơi
Làm nước mắt em chảy dài trên gò má
Làm em buồn như cây khô vừa trút lá
Anh sẽ đến bên em mang theo sự ngọt ngào.

Mang theo cả những đám mây trên trời cao
Biến thành khăn, lau khô dòng lệ nhỏ.
Anh vẫn biết em đang đau khổ
Nhưng người yêu ơi! Anh sẽ đến bên em.

Đến trước cả những giọt nước mắt tiếp theo
Làm cho chúng không kịp nhoè đi trong khoé mắt.
—————————

Em gọi đó là bài thơ tình hay nhất
vì trong tận cùng … em viết nó chỉ - cho - anh.

Đêm rất xanh, long lanh nghìn nỗi nhớ
Mong manh buồn nước mắt vỡ trên mi.
Ngày em đi, có mưa về ngang phố
Biết anh còn giữ hộ chút mây xưa(?)

Kim đồng hồ vẫn tích tắc nhặt - thưa
Đều đều như tiếng mưa rơi ngày cũ.
Phút bên anh sao chẳng là vĩnh cữu
Vắng anh rồi … hiện hữu chẳng là em!

Ngồi thu mình trong góc vắng thân quen
Nghe lại bản “Đêm mùa đông Hà nội”
Và trong em cả một trời bão nổi
Chợt dội về … sương khói loãng trên môi.

Ừ thôi
bóng đã lên trời
Mình em ở lại
sống
đời
thế gian.

Ừ thôi
duyên đã lỡ làng
Níu kéo chi …
chỉ bẽ bàng mà thôi.

Ừ thôi
tình đã xa xôi.
Tiếc?
thì tình cũng đã
trôi
qua rồi.

Ừ thôi
lệ đắng bờ môi.
Bao giờ
biết
mới phai phôi
tình đầu.
——————-

Người ta có bạn có đôi
Còn ta sao cứ ngậm ngùi cô đơn.

Người ta chung nẻo yêu thương
Mình ta đứng lại cuối đường bơ vơ.

Người ta quên tự bao giờ
Lòng ta sao mãi thẫn thờ nhớ mong.

Thuyền người đã đậu bến sông
Thuyền ta lạc bến hư không nơi nào…
——————–

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn anh mà chẳng nói
Tình đôi ta vời vợi
Muốn nói cũng khôn cùng

Anh ngồi bên song cửa
Em đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa
Một ngày một cách xa

Từ khi yêu anh,anh bắt xa màu tím
Sầu thương cho em ước mơ chưa kịp đến
Trời đã rét mướt cùng gió mưa
Khóc anh chiều tiễn đưa
thế thôi tàn giấc mơ

Yêu em rồi anh chẳng muốn rời xa
Nhưng cái nghiệt oan trái của trời ban
Rước em về cùng sương mù u tịch
Để lại anh phải rơi lệ lúc em xa
Trong giấc ngủ ngàn thu anh vẫn nhớ
Hình bóng em sẽ chẳng lúc phai mờ
Em hứa về thăm anh trong giấc ngủ
Để lòng anh thôi thương nhớ đợi chờ ai

Nếu em chết tình ta sẽ bất diệt
Trên môi kia khắc đẫm mãi mối tình
Trên bầu trời hai hình bóng ảo linh
Dưới mộ sâu hai hồn yên giấc mộng
Nếu anh chết xin người đừng sầu khổ
Để anh yên trong giấc ngủ thiên thu
Anh chẳng vui khi biết em sầu khổ
Đời còn đẹp xin em đừng tạ thế

Trời đất quay cuồng khi hồn em lìa thế
Anh đứng đây mà chết lịm giữa hồn
Nhìn lần cuối tận phút em yêu dấu
Để rồi mai ta luôn mãi cách xa
Nghĩa trang này có hồn em đâu đó
Anh vẫn quỳ trước ngôi mộ xanh
Nhưng sao em, em nỡ xa đành
Để hồn anh lạc loài trên trần thế
Nguyện hồn em về nơi chân chúa
Không lạc loài giữa cõi thiên thu

Em đã đi một chiều đông lạnh lẽo
Tuyết rơi đầy như tiễn bước em đi
Cây thông già lặng lẽ đứng nhìn theo
Như muốn nói lên những lời vĩnh biệt
Em lặng lẽ ra đi không trở lại
Bỏ lại anh cô đơn trên cõi đời

Hồn mộ địa ôm lòng em hư ảo
Cõi thiên thu em nằm dưới mộ sâu
Hồn lặng lẽ giữa sương mù cổ tích
Thôi hết rồi còn gì nữa đâu em

Có một mùa thu khóc một người
Từ giã cõi đời lúc đôi mươi
Ôm trọn tình xưa vào mộ kính
Cây cỏ thay màu cố xanh tươi

Gió về vuốt ve bên phần mộ
Thì thầm an ủi người em xưa
Duyên tình vừa chớm vội tàn úa
Ở chốn suối vàng hồn vẫn mơ

Cố phải mùa thu cũng đổi rời
Dòng sông năm cũ cũng xa khơi
Mây trời không giống như mình gặp
Còn chăng lòng cứ vẫn yêu người

Thời gian chầm chậm lướt qua đời
cầu xưa bờ gỗ góc đã rơi
Có những con thuyền không về nữa
Có người chờ mãi một người thôi .

June 2, 2006

Vu vơ

Filed under: TTT

Lâu lắm không còn cảm thấy cần phải viết ra một cái gì đấy. Chẳng biết tại sao. Có thể trước đây chưa bao giờ thấy cần phải viết một cái gì đấy. Thì bây giờ khi quay về với môi trường cũ, nhu cầu viết lại mất đi.

Ah không, ngày xưa đã từng viết nhật kí :D vẫn còn giữ lại cái quyển nhật kí ghi những điều nhăng nhít hồi cấp 3. Những quyết tâm phải học thế này, không được đi chơi lăng nhăng thế kia. Rồi những cảm xúc rung rinh … đại khái là rất vớ vẩn, đọc lại không hiểu sao lại có những lúc hâm đến thế?

Hôm nay đọc một cái thread Vu vơ trên một forum chuyên bàn về sex :D . Một thread hiếm hoi viết một chuyện nghiêm chỉnh về những cảm xúc rất thật của một thằng đàn ông. Những chuyện rất vu vơ kiểu như cãi nhau với vợ vì một lý do rất củ chuối, vợ không gọi được cellphone vì chồng còn đang cầm điện thoại à ơi với gái. Gái dù biết người ta có vợ con đàng hoàng, mà vẫn à ơi tán tỉnh. Ăn năn ân hận những lỗi lầm chỉ vì một cốc nước cam. Chuyện con cái học hành, đưa đón. Rồi những câu chuyện tình sinh viên thời đầu những năm 90. Trong sáng và thành thực đến bất ngờ trong một cái forum toàn chuyện “trần tục”.

YM luôn để giấu mặt. Đi ngủ vẫn online. Nhưng chẳng mấy khi bật available dù online gần như 24/24, trừ những lúc ở ngòai đường. Toàn nhố nhăng bảo, tại trên mạng gây thù chuốc oán nhiều quá, ân oán giang hồ, giờ nếu để available thì chúng nó xông vào đập chết mất.

Đùa nhưng cũng có 1 phần sự thật, hàng ngày nhìn thấy những cái nick nhấp nháy, vàng rồi đen, đen rồi vàng. Có những cái nick chả bao giờ động đến. Có những cái nick không còn dám nháy vào… Tất cả chỉ tại cái tính nhố nhăng, lúc nào cũng à ơi, tán tỉnh, mà lúc đùa thì tưởng thật, mà lúc thật là lại bảo đùa. Lạ.

Không hiểu có phải tại trong cách nói chuyện có điều gì hấp dẫn? Nếu cho nhận xét thì tự thấy mình là một người nhàm chán và không biết dẫn dắt câu chuyện. Khi nói chuyện chỉ biết ngồi im nghe và cười. Hay chính cái sự ngồi im và cười làm người đối thoại cho là bí hiểm và khó nắm bắt? Hay tại cái cười làm cho người đối thoại tưởng là sự cảm thông, đồng cảm? Tất cả chỉ là tưởng thôi, chứ thực ra trong đầu đang rỗng tuếch, đang nghĩ đến những chuyện có khi rất “trần tục”. Đã nghe rất nhiều lời nhận xét về nụ cười “chết người”… mà thực ra thì mặt lúc nào cũng toe toét. Được cái đi đâu dễ lấy được điểm vì cái mặt ngây thơ, hiền lành…

Vu vơ, thật ra là vẩn vơ. Đang nhìn một cái nick trên YM mà tự thấy áy náy vì cái tội à ơi đùa đùa, thật thật.

Nếu mình “trần tục” thêm một tí nữa…