Mấy hôm nay có bạn Đông Hòa comment vào blog hai bài thơ hay thế. Nhưng ở tận bài Buồn tàn thu từ lâu lắm rồi. Thôi kéo nó lên đây nhỉ.
Thuyền tình tao ngộ
Đông Hòa
Ai như con thuyền vừa lướt đi
Về đâu miền sương gió biên thuỳ
Có hay bên đường người em gái
Dừng chân đứng nhìn sầu lên mi
Ôi , thoáng mơ rồi dừng bước chân
Đường vắng đêm mùa thu bang khuâng
Chợt nghe tâm tình như chan chứa
Nghe mùa thu đang rơi lá vàng
Lòng buồn vấn vương nhớ thương ai
Tình xưa u hoài theo tháng ngày
Niềm mong chờ sao người đi mãi
Để đời nhìn thu chết theo ngày
Năm tháng qua dần người gió sương
Bước nghìn trùng về mang tiếng thương
Cho người em gái từng thu đợi
Cho một cuộc tình đã lần buồn
Con thuyền năm xưa cặp bến rồi
Áo phong trần hành trang một thời
Bỏ lại sau lưng thời xa vắng
Mình lại tìm nhau tình thắm đời
dh
18.06.06
Muôn kiếp tình si
Đông Hòa
Tháng ngày vẫn mãi đi xa
Đời đầy sương gió sơn trà bước qua
Bỗng nghe tâm sự chiều tà
Hỏi ai có nhớ đêm ngà bên nhau
Tâm tình ngày cũ đã trao
Mang trong tâm trí ngọt ngào biết bao
Bây giờ ngăn cách lệ trào
Tìm em đâu thấy dáng nào năm xưa
Em này ! Tình hết hay chưa
Sao anh nhớ mãi trăng thưa đêm buồn
Lại nghe hồn thoáng hư không
Nghe đâu phương ấy mộng bồng theo mây
Như vòng sợi nhớ xe dầy
Cho ngày năm cũ thêm đầy niềm thương
Tơ vương trót gửi đêm trường
Để rồi thức mãi hồn tương tư sầu
Bây giờ không biết em đâu
Lòng anh chan chứa trái sầu kết tinh
Bao năm ghém chặt bên mình
Tìm em không thấy nên tình sầu bi
Giờ đây một mình chân đi
Xa rồi muôn kiếp tình si nhớ người
dh
19.06.06
Thôi mai đặt vài câu hỏi phỏng vấn bạn Đông Hòa. Hy vọng bạn vẫn vào blog của tớ.

Tình Đêm Không Trăng
Đêm nay không trăng nghĩ về em
Một đêm đông gió lạnh môi mềm
Chợt thấy nhớ Giáng Sinh năm trước
Ngồi bên nhau cõi lòng dịu êm
Nhìn sao sáng trên bầu trời tối
Trái tim yêu dâng lên dạt dào
Một nụ hôn ân cần tìm đến
Thiết tha giữa màn đêm mây xa
Giờ đây em phương trời thăm thẳm
Ta nơi đây thương nhớ vô vàn
Đâu vọng tiếng chuông nhà thờ gõ
Theo tâm tư một thoáng tình hoang
Ôi , vì đâu ta phải xa nhau
Giữa giá buốt hoàng hôn xạc xào
Đêm đông lạnh , Thiên Chúa Giáng Thế
Âm thầm nghe hồn gọi tên nhau
Đông Hòa
25.12.06
………………..
Vẫn Thế
Em ở nơi xa , anh vẫn đây
Thương đầy đêm vắng những tháng ngày
Mỗi tối trái sầu dâng cũng lắm
Từng giờ âu vọng nỗi quắt quay
Bên dốc nhìn theo hạt sương rơi
Đêm nay Đức Chúa sẽ chào đời
Không biết em đang làm gì nhỉ
Cõi lòng có hướng vọng chung đôi
Đường lên điện Thánh trời gió hiu
Thi thoảng vầng mây lấp buổi chiều
Một thoáng chân vùi lên dấu cỏ
Nghe đời rớt ngọc giữa cô liêu
Thu liễu vẫn kia khắp muôn phương
Xin cho em bớt những chán chường
Thôi buồn tình cách nơi trùng biệt
Để đến đông về vơi xót thương
Đông Hòa
23.12.06
………………….
Kỷ Niệm Đông
Trời lập đông đêm về lạnh giá
Tuyết giăng đầy trên cuối nẻo xa
Nhạt nắng soi hàng cây trơ cọng
Hiên nhà ai đứng vọng chờ ta
Ta đến mang theo hơi nồng ấm
Của con tim thấm máu yêu đương
Gửi tuổi xuân em tràn mộng ước
Bước đường đời chung bóng tình nhân
Nét ngoan em vừa tròn đôi tám
Áo lụa vàng hương thoảng thâm sâu
Chen giữa màu lá xanh như ngọc
Cạnh sân trường xưa đón đợi nhau
Rồi cách biệt thư tình ta gửi
Đến chinh nhân sưởi ấm tâm hồn
Lời của kẻ phong trần xa xứ
Hẹn ngày tao ngộ giữa quê hương
Đông Hòa
21.12.06
…………
Tình Xuân
Em có hay xuân đang trở lại
Đến bên hè viết liễn mừng em
Mang một nụ tầm vừa he hé
Gửi lời hạnh phúc đến bên thềm
Và cũng vừa thấy em cười khẽ
Nét đào mơn mỡn của nữ nhân
Của dại khờ tuổi em bé bỏng
Tiếng nói thanh tao gọi gió xuân
Em có biết xuân anh về xứ
Mang tâm hồn của kẻ đợi chờ
Suốt một giấc mơ qua năm tháng
Chợt vui khi thấy nụ cười sơ
Và thấy dáng vai nghiêng rũ tóc
Mắt rạng ngời trong sáng tinh anh
Mặt nhìn nhau tâm lòng mở ngõ
Hạt ân tình ngây ngất giữa xuân
Đông Hòa
21.12.06
………………
Nhớ Mẹ Hiền
Nhớ mãi tuổi thơ đất Long Xuyên
Nhỏ bé ngây thơ với Mẹ hiền
Từng bước chậm đi trên đại lộ
Nhìn trời xanh thẳm giữa bình yên
Rồi con lớn và xa cách Mẹ
Bước đời với khắc khoải triền miên
Với não lòng khi nhìn chốn cũ
Dáng Mẹ nhìn con , nhói trong tim
Mẹ hỡi ! Giờ thiên thu vĩnh biệt
Cõi dương trần da diết lòng con
Từng đêm trắng tâm sầu vô kể
Nhớ từng khuya bên Mẹ nỉ non
Đời là thế người đi kẻ ở
Đến trăm năm dứt một kiếp người
Nên khi nhìn lại bao ngày tháng
Nỗi hồn chua xót mấy trùng khơi
Đông Hòa
20.12.06
Comment by donghoa — December 26, 2006 @ 11:41 am