Nguyễn Thị Đạo Tĩnh
Lá vàng tôi thả bùa mê
Cho ai nhặt về làm chút duyên chơi
Lỡ làng mười tám, đôi mươi
Tôi đi chợ muộn kiếm cơi trầu già
Tơ vương tóc rối chân gà
Ai mua, tôi bán để mà câu duyên...
Đợi người như đợi trăng lên
Người đi chàng cuội, người quên lối về
Đêm dài tôi thả bùa mê
Cho con đom đóm bờ đê lạc đường
Buồn tình ngồi ngắm trăng suông
Chẳng ai thương đến thì thương lấy mình
Lá rơi rụng xuống sân đình
Bùa yêu tôi thả cho mình tôi yêu !

(Tặng anh)
Có một ngày
Có một ngày em không yêu anh
Em về nơi xa, mặc chiếc áo anh chưa từng thấy.
Có một ngày
Em cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác,
những nỗi buồn của mùa mưa khác
những buồn vui anh chưa có bao giờ
Ngày em không yêu anh, em tràn ngập niềm vui rời xa căn nhà cũ
Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng màu áo khác
Ngày ấy anh bắt đầu bằng bước chân của ngày quen em.
Anh đã là một chàng trai mang màu tóc khác
nhưng năm tháng cuộc đời
vẫn như ngày xưa…
Comment by aries — August 1, 2006 @ 8:01 pm