Nhưng mà đôi khi vô danh thế này mới thấy thoải mái, chứ như bên kia giờ không dám viết những gì quá riêng tư. Mà dở hơi nhỉ, riêng tư thì cất mẹ nó ở nhà, public lên rồi lại đòi riêng tư là sao?
Mà có khi lại phải lôi lại những thứ đã post bên 360 về đây nhỉ, thấy thiên hạ giờ bỏ 360 ra đi ầm ầm, có khi nó xóa sổ 360 thật.
Càng ngày càng hâm, tự dưng lại thích nghe ca trù.
Càng nghe càng thấy da diết đau đáu biệt ly.
Hoa đào day dứt nỗi thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi
Ngõ hạnh suối đào xa cách mãi
Ngàn năm thơ thẩn bóng giăng soi
Trần ai tri kỷ, luống ngậm ngùi đôi lứa sắp phân li
Cõi nhân tâm dan díu việc tơ tằm
Say cũng lụy, không say (thời) cũng (a) lụy
Nhĩ Hà (ơ) nước từ lưng trời trông ra bể rộng không vời được đâu
Ấy con thuyền ai kia chốn nước sâu thăm thẳm giữa trập trùng bao con sóng ngoài xa
Ngẩn ngơ, ngẩn ngơ một bóng thông già
Chơ vơ sườn núi mơ xa mây ngàn…
Đàn ai gẩy như mưa tuôn gió cuốn
Nợ ân tình càng thương càng đau
Yêu nhau, yêu mấy lúc càng tan nát
Cho nên tình tang ai ơi có biết đêm tàn
Ai ơi có biết đêm tàn?
Tình yêu càng nặng trái ngang càng nhiều
Dù tan nát quyết liều thân cỏ
Xin nhận về sóng gió muôn nơi
Lênh đênh góc bể cuối trời
Lênh đênh góc bể cuối trời
Tình như ngọn lửa ngoài khơi bão bùng
Ngày tận cùng gió rung khúc hát
Điệu càng đau như hạt mưa bay
Kìa dòng sông trôi lơ lửng chân mưa, i ì í a ới a hì ới a…
Thôi xin (í hì) xin chàng về bên núi mờ xa
Nhận em một lạy cho qua một đời
Đường khúc khuỷu chân trời rạng rỡ
Mùi yêu đương nặng nợ ấm êm
Thôi anh về đi chân cứng đá mềm (ì ì ì a)
Xin đừng nhìn chi (i) đau thắt lòng nhau
Xin đừng lưu luyến nát tan lòng nhau
Tình hãy hẹn trùng hoan trong gió
Xin hẹn tình trùng phúc trong mây (i ì í a, ới a ì ới a…)
Mấy hôm đi chơi hay ở nhà, lúc nào cũng cảm thấy cô đơn. Lúc nào lòng ta cũng trực vỡ òa ra muốn khóc vì ta đang nhớ một người.
Thèm được giang vòng tay ôm trọn một người.
Thèm được gục đầu vào ngực một người.
Và khóc, khóc cho thỏa những ấm ức, những kìm nén, những hờn giận, những nhớ nhung, những thèm khát…
Xa lắm rồi, xa quá rồi, không thể níu kéo được thêm nữa, không thể quay lại được nữa. Nhưng nhớ biết làm sao cho nó không quay lại.
Ta đang đi chênh vênh trên một sợi dây mỏng manh, giữa cái ta phải làm và cái ta muốn. Ngã xuống bên nào cũng không muốn, đi về bên nào cũng không xong.
Đường phố hôm nay mùa đông
Sao áo em mùa hạ?
Những sọc áo xanh cuộn sóng
Em mang trên ngực biển đầy
Biển những ngày hè đẹp lắm
Ngày nào tìm biển ta say
Nhưng mùa hạ đã ra đi
Chân trời xa không ngấn nắng
Sao em còn mang áo mỏng
Có còn mùa hạ nữa đâu
Sao em làm lòng ta đau
Nhớ ngọn lửa hè đã tắt
Chắc biển ngoài kia cũng xám
Lạnh co những sóng rộng dài
Ngực em cao làm tức ngực
Hãy chôn dưới lớp áo dầy
Đường phố hôm nay mùa đông
Hãy để mùa hè yên nghỉ.