Mấy hôm đi chơi hay ở nhà, lúc nào cũng cảm thấy cô đơn. Lúc nào lòng ta cũng trực vỡ òa ra muốn khóc vì ta đang nhớ một người.
Thèm được giang vòng tay ôm trọn một người.
Thèm được gục đầu vào ngực một người.
Và khóc, khóc cho thỏa những ấm ức, những kìm nén, những hờn giận, những nhớ nhung, những thèm khát…
Xa lắm rồi, xa quá rồi, không thể níu kéo được thêm nữa, không thể quay lại được nữa. Nhưng nhớ biết làm sao cho nó không quay lại.
Ta đang đi chênh vênh trên một sợi dây mỏng manh, giữa cái ta phải làm và cái ta muốn. Ngã xuống bên nào cũng không muốn, đi về bên nào cũng không xong.

Đường phố hôm nay mùa đông
Sao áo em mùa hạ?
Những sọc áo xanh cuộn sóng
Em mang trên ngực biển đầy
Biển những ngày hè đẹp lắm
Ngày nào tìm biển ta say
Nhưng mùa hạ đã ra đi
Chân trời xa không ngấn nắng
Sao em còn mang áo mỏng
Có còn mùa hạ nữa đâu
Sao em làm lòng ta đau
Nhớ ngọn lửa hè đã tắt
Chắc biển ngoài kia cũng xám
Lạnh co những sóng rộng dài
Ngực em cao làm tức ngực
Hãy chôn dưới lớp áo dầy
Đường phố hôm nay mùa đông
Hãy để mùa hè yên nghỉ.
